Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Tự nguyện – Chiếc bánh có độc bỏ ra cho cha mẹ học sinh

LTS: Cứ mỗi đầu năm học, bài ca tiền học là điệp khúc quen thuộc được nhắc đi nhắc lại tại các bến xe.

Tuy nhiên, hiện giờ do khâu công khai, sáng tỏ các khoản thu chi ở phổ quát trường và chủ động bắt buộc quan niệm của các phụ huynh thi hành chưa tốt nên vẫn tạo đà cho lạm thu sản xuất.

Trưng bày sâu hơn về cội nguồn, tác hại của những khoản lạm thu đầu năm này, giáo viên Tùng Sơn (một giáo viên dạy học ở Hải Dương) đã có bài viết biểu lộ tầm nhìn, ý kiến của mình.

Tòa soạn trân trọng gửi tới bạn đọc!

Trong khoảng phổ biến năm nay, trong các tiệm tạm hóa ở cấp phổ quát, ví như như phải đóng góp 10 khoản thì chỉ có 2-3 khoản là bắt buộc, còn lại là “tình nguyện”, nhưng chúng ta phải hiểu rằng, “tự nguyện” ở đây tức là nảy sinh.

Những khoản nào là nhập cuộc buộc phải (theo luật pháp)?

Đó là các khoản:

- Học phí: Với học sinh phổ quát, chỉ có cấp Tiểu học được miễn học phí (theo Luật Giáo dục 2005).

- Bảo hiểm y tế: Hầu hết học sinh, sinh viên đang theo học tại các cơ sở vật chất giáo dục công lập đều đề xuất phải tham gia bảo hiểm y tế.

- Bảo hiểm cơ thể: Khoản này là tình nguyện, nhưng khi triển khai về các trường, nó thành một cuộc chuyển di và phụ huynh cũng nên nhập cuộc (ví dục bảo hiểm Bảo Việt: 100.000đ/ học sinh/ năm).

Vậy trợ thời thời xếp bảo hiểm thân thể vào hàng ngũ yêu cầu.

Những khoản nào là tự nguyện?

ngừng thi côngĐây là số đông các khoản đóng góp còn lại trong danh mục các trường đề ra với thân phụ mẹ học sinh.

Tự nguyện tức thị đồng ý thì đóng mà không đồng ý thì thôi chứ không người nào cưỡng ép được.

chả hạn như các khoản: cung cấp nước uống hàng ngày; thuê lao công; cung cấp bảo trì máy tính; quỹ hội thân phụ mẹ sinh viên; phố hội hoá giáo dục…

Những khoản vừa kể trên đây, nhà trường chỉ được thu khi có sự đồng ý của thân phụ mẹ học sinh.

Ảnh biếm họa lạm thu đầu năm (trên giaoduc.net.vn).

Nhưng thực tại, khi các trường đã đề ra là họ chiếm được, không những chỉ thu những khoản mang tính “thông lệ” mà cứ mỗi niên học lại có những khoản mới nảy sinh khoét thủng hầu bao của các bậc phụ huynh.

Những khoản tình nguyện cũng không "ngầm" thu lợi cho giáo viên!

Nói vậy vì những khoản thu yêu cầu thì trường phải nộp đi để ngành công dụng quản lí, có phần trăm để lại nhưng không đáng kể; còn lại đa số khoản thu khác nhà trường toàn quyền chi dùng việc nọ việc kia.

Thường là mỗi công tác chỉ sử dụng hết một phần của tổng thu khoản đó, số còn lại sử dụng vào việc gì thì… chỉ lãnh đạo nhà trường biết.

Chẳng hạn một trường có 500 học sinh, mỗi em đóng 100.000 thuê lao công thì tổng thu là 50 triệu, thế nhưng chưng lao công chỉ được trả khoảng 1,5 - 2 triệu cho mỗi bốn tuần.

Một niên học chi trả lao công khoảng 20 triệu, còn dôi ra khoảng 30 triệu thì… phần đông đều chịu không thể biết. Đương nhiên, số tiền dôi ra đó không thể chia đều cho giáo viên.

Tình nguyện ở đây là... không từ chối được!

Khi thầy giáo chủ nhiệm tầm thường các khoản thu góp đầu năm, họ nói rất ít về những khoản đề xuất vì những khoản đó không cần tuyên truyền thì thân phụ mẹ học sinh vẫn nộp.

Giáo viên chủ nhiệm cơ bản tuyên truyền cho các khoản mang tính chất tình nguyện; họ phải nói sao cho thật có lí, nghĩa là việc thu tiền cho mục đích đó là cực kỳ quan trọng.

Nếu như phố hội hoá là để buôn bán thiêt bị dạy con các bác bỏ; lao công là thuê người dọn vệ sinh, quét lớp; quỹ hội là để lấy tiền thưởng cho các con… tóm lại là không có khoản nào tiêu vớ vẩn.

Còn thực tại chi bao lăm trên tổng thu thì chẳng thể nói và cũng đừng khách hàng nào hỏi, đa phần các cuộc họp diễn ra một chiều, ít khi có sự chủ động đề nghị quan niệm từ phụ vương mẹ sinh viên.

Có nhẽ nhân loại hiện giờ là vậy, ở đâu cũng vậy; cái bệnh ngại đương đầu đã lan toả khắp mọi nơi.

Cuối cùng, thầy giáo hỏi “Các chưng có nhất trí không?”, thế là đồng ý và các khoản tình nguyện không khách hàng nào khước từ!

Chi hội trưởng cha mẹ học sinh là hạt nhân cho “tình nguyện”

Trước khi phổ biến các khoản thu trong buổi họp phụ huynh các lớp thì nhà trường đã có buổi họp với các chi hội trưởng phụ vương mẹ học sinh của từng lớp.

Các chi hội trưởng này được ngắm và lựa chọn kĩ càng, họ phải là những người có tiếng nói và có kinh tế thuộc diện khá giả trong lớp, ví như là tầm cỡ đại gia càng tốt!

Đây là những hạt nhân của các lớp trong mọi phong trào trong đó có nhân tố đóng góp.

Nếu như trong cuộc họp phụ huynh của lớp, thầy giáo chủ nhiệm bị chất vấn và rơi tham gia thế bí thì những hạt nhân này chuẩn bị đứng lên khai thông thuyệt vọng và quạt mát cho phần nhiều mọi người, quan niệm của chi hội trưởng có chức năng bổ sung cho các khoản thu tự nguyện trở thành hợp lý hơn.  

Chính vì vậy, chi hội trưởng các lớp được nhà trường và thầy giáo chủ nhiệm sử dụng làm cho con dao pha sắc bén trong nhân tố lạm thu.

Phía sau sự tình nguyện là biết bao nỗi lòng

Đi về sau buổi họp thân phụ mẹ học sinh, các bà, các chị nặng trĩu suy tư.

Họ vừa phải lo kiếm đủ vài triệu nộp cho con, lại vừa phải buồn phiền vì không thể vượt qua chính mình.

Họ buồn vì lúc họp có cả “bốn mặt một nhời” mà chẳng người nào dám nói những vấn đề không tán thành.

Năm nào cũng vậy, mỗi lần đi họp phụ huynh đầu năm học về là các xóm lại xôn xao.

Buổi tối, các bà xúm xít thì thầm trong giận dữ, các ông thì xoay quanh ấm trà bàn thảo về những khoản thu vượt quá khoản chi thực tại sẽ diễn ra trong niên học.

Có ông nói đổng ra phía ngoài: “Sao nhân thức vậy mà các bà không nói. Nói trong cuộc họp có hơn không? Cứ để về nhà mới…”. Chưa hết câu đã bị các bà choảng lại: “Người nào dám nói? Biết hết đấy nhưng nói thế nào được. Sợ cô tuyệt vời với con nhà mình…”.

Vậy là các mẹ biết cả, nhân thức hết; rõ ràng nhà trường thu quá nhưng cứ tắc lưỡi cho qua?

Chẳng hạn, tiền nước uống đã có Nhà nước chi, phụ huynh chỉ đóng để cung cấp thêm, thế nhưng tính ra thì phụ huynh phải tậu nước uống toàn phần, khoản nào cũng thế.

Các khoản đóng góp tình nguyện có hoàn toàn vì ích lợi sinh viên?

Bây chừ, nhìn tầm thường các bến xe hạ tầng vật chất còn nghèo khổ, nhất là các trường ở nông thôn.

Nếu lạm thu mà tu sửa hoàn cho yếu tố kiện học tập và sinh hoạt của học trò thì chắc ai cũng vui, có vấn đề là năm nào cũng thu từng ấy khoản (càng ngày càng phổ thông khoản) nhưng trường chẳng thấy khang trang hơn.

Nhiều trường, nhà xe không có, tường nhà mốc thếch không quét vôi; trong lớp, quạt è cổ ít oi nực nội cực kì; nhà vệ sinh bốc mùi khó chịu; bảng cũ không thay. Thư viện thiếu sách, phòng y tế qua quýt…

Cái thiếu thốn kể cả ngày không hết, thậm chí, ngay cả cái ly, cái cốc uống nước của các em cũng không được đàng hoàng, phù hợp vệ sinh… vậy thì những khoản thu có tính tình nguyện ấy dùng để khiến cho gì?

Lạm thu, thu quá chi tiêu quan trọng và sự vẽ vời các khoản đóng góp đến bao giờ mới chấm dứt?

Đóng góp là tự nguyện, vậy mà về nhà không vui, phải chăng, hai tiếng “tự nguyện” chỉ là chiếc bánh có độc dành cho phụ vương mẹ học sinh?


Xem nhiều hơn: tin tức nhanh đà nẵng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét