Sau bài khi Tuổi Trẻ Online đăng bài “Đừng biến thầy giáo là cánh tay nối dài của phòng giáo vụ”, độc giả Phan Tuyết - cũng là một giáo viên, tiếp tục gởi bài viết nói lên 1.001 nỗi khổ của người trong cuộc.
Dưới đây là nỗi lòng của thầy giáo này:
"Đọc bài viết của tác giả Mai Thi, tôi hoàn toàn đồng cảm. Nói là đồng cảm vì phiên bản thân tôi cũng là “chủ nợ”, là kẻ “đòi nợ” của các em học sinh như thế.
Phổ thông năm về trước, thầy cô giáo chủ nhiệm nào cũng đóng các vai “đòi nợ” kiêm thủ quỹ. Chẳng cần để đến giờ sinh hoạt lớp mới nhắc nhở sinh viên đóng tiền mà bất kể giờ nào lên lớp, thầy giáo cũng phải đòi nợ. Bởi có thế mới mong sinh viên đóng tiền.
Thôi thì đủ thứ tiền thầy giáo phải thu ngoài những khoản thu hộ như tiền bảo hiểm, còn biết bao thứ tiền như tiền học phí, tiền hội phí, tiền quỹ đội, tiền quỹ lớp, tiền mua sách giáo khoa, tìm vở bài tập, tiền ăn bán trú, tiền bán tăm, đồ dùng học tập cho người khuyết tật…
Cứ hết khoản tiền này lại thu đến khoản tài chính khác. Ngoài một số tiền nêu trên thu đủ một lần là kết thúc, còn khoản tài chính bốn tuần nào thầy cô cũng phải nhắc sinh viên nộp đủ đó là tiền học buổi hai ở cấp tiểu học.
Để nhận được tiền của sinh viên, phổ thông đồng nghiệp của tôi đã phải tìm đủ mọi phương pháp, người gọi điện, gửi giấy về nhà, nhắc học sinh thường xuyên trên lớp thậm chí thầy giáo phải đến từng nhà vì gọi điện hoài, phụ vương mẹ các em không khách hàng nào bắt máy.
Việc thầy giáo thường xuyên lên lớp nhắc sinh viên nộp tiền cũng đã biến thành chuyện phổ biến. Thành ra, trong một bài văn của một học sinh lớp 3 khi tả về cô giáo đã viết: “Cô giáo bước vào lớp. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Cô đặt chiếc cặp lên bàn và hỏi: “Hôm nay lớp ta có người nào đóng tiền không?”
Không ít phụ huynh lên đóng tiền ngay trong giờ cô đang giảng bài. Tiết học lâm thời ngưng, thầy cô ghi ghi chép chép.
Cũng không ít chuyện phụ huynh chưa đóng tiền nhưng cứ một hai đóng rồi. Bao phủ giờ cũng thế, thầy cô luôn là người chịu thiệt thòi, đành phải móc hầu bao tới mấy trăm nghìn để nộp vì sợ gây ồn ào.
Một vài năm trở lại đây, các ở dọc đường ở quê tôi đã cố gắng hạn chế nhạo việc giáo viên trực tiếp nhận tiền tài học sinh. Nhiều trường đã chuyển việc thu tiền cho thủ quỹ của trường. Dù không còn trực thu nhận tiền nhưng thầy cô vẫn phải thường xuyên nhắc nhở học sinh trên lớp. Bởi ví như không nhắc thường xuyên việc nộp tiền vẫn bị lờ lững trễ, dây dưa.
Để giải quyết trạng thái thầy giáo “đòi nợ” học sinh mỗi ngày, chỉ mỗi phố đi bộ thôi chưa đủ. Nếu như gia đình sinh viên gian truân còn cảm thông được nhưng không ít mái nhà học sinh kinh tế khá giả, tiền học buổi 2 ở các vùng quê chỉ thu 50 ngàn/tháng (bằng nhì tô phở buổi sáng). Thế mà, tháng nọ tiếp bốn tuần kia phổ quát mái nhà vẫn không chịu đóng góp.
Nếu là khoản tài chính các trường lạm thu, phụ huynh phản ứng, không đóng cũng là điều thông cảm được.
Nhưng đã là tiền phải đóng nộp theo pháp luật như tiền con học bán trú, tiền học buổi 2 ở tiểu học, tiền học phí ở các bậc học khác… mái ấm sinh viên cũng nên nộp cho các con theo đúng pháp luật. Chỉ có thế mới giúp thầy cô giáo không phải ca “bài ca tiền bạc” mỗi ngày lên lớp.
Có như thế sinh viên mới không bị áp lực, không cảm thấy hổ thẹn, tự ti với bằng hữu cùng lớp mỗi khi bị thầy cô nhắc tên.
Khiến cho được vấn đề này, cũng góp phần giúp thầy giáo chuyên tâm cho những bài giảng của chính mình.
| Bài viết biểu lộ quan điểm riêng của tác giả. Bạn có đồng ý với cách thức nhìn nhận và buộc phải: "Để khắc phục hiện trạng giáo viên “đòi nợ” học sinh mỗi ngày, chỉ mỗi khu vực chợ thôi chưa đủ, gia đình học sinh cũng nên nộp tiền cho các con theo đúng luật pháp"? Mời bạn chia sớt quan điểm của bản thân mình trong phần BÌNH LUẬN dưới bài viết hoặc gửi tới liên hệ: tto@tuoitre.com.vietnam. Cảm ơn bạn! |
Xem thêm: váy ngủ tiếng anh là g
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét