Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

Đương nhiệm đã hết vai trò, có nên để tồn tại nữa không?

LTS: Tiếp sau bài viết "Đương chức - chính quy, người nào hơn khách hàng nào?" của thầy giáo Đỗ Tấn Ngọc đề cập chất lượng xuống cấp của loại hình đào tạo đương nhiệm, thầy giáo Trần Trí Dũng tiếp tục liệt kê cội nguồn, đề ra giải pháp cho loại hình tập huấn này.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả!

Báo Điện tử Giáo dục vn ngày 26/10 có post bài viết: "Đương nhiệm - chính quy, ai hơn ai?" của giáo viên Đỗ Tấn Ngọc, ngay sau đó đã thu được nhận định bình luận của đa dạng độc giả.

Nhân tố đó cũng hoàn toàn dễ nắm bắt bởi từ lâu loại hình tập huấn Đại học đương chức đã gây phổ biến bức xúc trong dư luận, trong bài viết trên đề cập thực trạng và chất lượng của loại hình tập huấn này, vì vậy bài viết này xin có thêm sự phân tách và đề nghị những giải pháp phù hợp.

Mô hình huấn luyện đương thứ đã có từ lâu trong lịch sử, từ những năm 70 của thế kỷ trước. Chỉ tiêu của loại hình tập huấn này là nhằm nâng cao trình độ, tăng nhanh chuyên ngành cho các cán bộ đang khiến việc tại các công sở, đơn vị...

Với chỉ tiêu đó, loại hình này được xem là mô phỏng huấn luyện vừa học vừa khiến, do đó mô phỏng sẽ có khả năng ưu việt nhất quyết vì giúp người học tiếp cận, vận dụng và liên hệ ngay với thực tại.

Vì vậy có những người học theo loại hình này đã cho hiệu quả rất cao, dĩ nhiên, càng về sau mô phỏng được mở mang với đa số những người nào có nhu cầu học Đại học chứ ko phải chỉ là những đối tượng "đương thứ".

Liệu có thể tin cậy tham gia chất lượng những tấm bằng đương nhiệm? (Ảnh: vietnamnet.vietnam).

Và chất lượng của loại hình tập huấn này ngày một không đáp ứng được thực tại.

Đâu là nguyên nhân của thực trạng này?

Thứ nhất, nhân tố chất lượng đầu tham gia.

Theo đó, đối tượng đạt yêu cầu thi tuyển đương nhiệm phần lớn là những người đã thôi học từ lâu, tri thức mới không được cập nhật thường xuyên nên tạo một lỗ hổng ngay trong khoảng đầu tham gia cho loại hình đào tạo này.

Bên cạnh đó là một số không nhỏ dại các đối tượng đầu vào là sinh viên rộng rãi thi không đỗ Đại học hệ chính quy nên chất lượng không cao.

Khâu thi tuyển thiếu gạn lọc, hầu như đã thi là đỗ.

Thứ nhì, do loại hình này là vừa học vừa làm, hạn chế nhạo về mặt thời điểm nên trong khoảng đó phát sinh trạng thái học hộ và thi hộ một cách tầm thường.

Thứ ba, chương trình học rút ngắn về mặt thời gian, không sâu sát với chuyên ngành công việc của người học nên có phần dẫn tới nhận thức sai lệch, không thích hợp với thực tế.  

Thứ tư, có những thụ động trong thời kỳ giảng dạy và học tập.

Chi tiết, tới các kỳ thi học viên đóng phần nhiều tiền (thi bằng phong suy bì) đã diễn ra thông thường gây ảnh hưởng nguy hiểm đến chất lượng giáo dục. 

Có lần khi tiếp xúc thực tại, tôi có hỏi một học viên học theo loại hình này về tình hình học tập thì người này trả lời: "Ôi, học để xóa mù chữ ấy mà!".

Với câu trả lời ấy đã phần nào phản ánh tình hình học Đại học đương chức hiện nay, ở một góc độ nào đó có thể xem như đó là loại hình "xóa mù chữ" ở dạng cao cấp.

Và cũng chính từ thực trạng này mà không có gì là kinh ngạc và cực cam đoan khi nghe một khẩu ngữ "Dốt như chuyên tu, ngu như đương chức" được người ta lặng lẽ truyền khẩu nhau.                

Yếu tố đặt ra ở đây là, giả dụ như chỉ tiêu phát hành giáo dục mà Đảng và Nhà nước đề ra là nâng cao dân trí, tập huấn nhân lực và bồi dưỡng hào kiệt thì loại hình đào tạo đương thứ là phù hợp với mục tiêu đó, nhưng thời kỳ thực hiện không tốt với những nguyên cớ đã phân tách ở trên.

Vậy đâu là giải pháp cho loại hình tập huấn này?                                   

Ở đây tôi xin đề ra ba giải pháp cụ thể.

Một là đối với việc chuẩn hóa yếu tố kiện nhằm bảo đảm chất lượng đầu vào.

Theo đó, đối tượng được hoàn thành thủ tục dự thi loại hình này phải được tuyển chọn kĩ lưỡng, đó phải là những tư nhân có năng lực thực sự, có khuynh hướng nỗ lực và khả năng tạo ra ví như tiếp tục được qua tập huấn.

Khi đó, việc tuyển sinh ngoài tri thức cơ bản chung còn cần có thêm yêu cầu sự nắm bắt biết về chuyên môn ngành nghề học.   

Hai là chuẩn hóa nội dung giảng dạy.

Theo đó, nội dung giảng dạy phải bảo đảm bổ sung kiến thức chuyên ngành, tăng nhanh khả năng thực tế cho người học. Đó phải là những tri thức cập nhật gắn liền với công tác của người học, hạn chế sa đà tham gia những lý thuyết phổ biến mà không vận dụng cụ thể.

Khác biệt, cần cung cấp cho người học kĩ năng nguyên tắc luận gắn với thực tại, phát huy tính sáng tạo trong khoảng những kinh nghiệm mà người học đã đúc kết trong thời kỳ khiến cho việc.

Ba là, cần xóa bỏ chế độ phân biệt đối với những người học theo loại hình này trong việc sắp xếp nhân lực, cất nhắc cán bộ.

Bởi lẽ hiệu quả công tác trong công lao được bình chọn bằng tài năng thích ứng và phục vụ công việc của một người chứ chẳng hề là bằng cấp hay loại hình huấn luyện mà người đó đã trải qua, có như thế mới cổ vũ khích lệ và tạo lối suy nghĩ tốt đối với người học.

Xã hội vietnam một thời gian dài chỉ ưa thích bằng cấp, đây là một rào cản của đất nước khi hội nhập trái đất.

Mặt khác, nếu như chuẩn hóa được chất lượng huấn luyện thì việc học theo lại hình Đại học này cũng sẽ không kém cạnh gì các loại hình đào tạo khác.

Trong ba biện pháp trên thì biện pháp chuẩn hóa chất lượng đầu vào và chuẩn hóa nội dung giảng dạy chiếm vai trò cần thiết.

Khi đó, thực hiện đồng bộ các biện pháp sẽ làm cho chất lượng của loại hình đào tạo này được nâng lên, cùng với đó là siết chặt kỷ luật học tập, thi hành quy giễu cợt thi cử nghiêm trang, khách quan và minh bạch sẽ là những động lực thúc đẩy chất lượng tập huấn, để loại hình này đích thực có hiệu quả như mục tiêu lúc đầu và bảo đảm được các chỉ tiêu cơ bản mà Đảng và Nhà nước đã đề ra.


Có thể bạn quan tâm: tin tức nhanh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét