Câu chuyện vấn đề tiết ngân sách luôn có những quan điểm trái chiều, địa phương có điều kiện kinh tế eo hẹp thì muốn được trung ương bổ sung phổ quát hơn, địa phương giàu thì muốn bị vấn đề tiết về trung ương ít hơn.
Vừa qua, vài chỉ huy chủ đạo thành phố Biển Chí Minh, một số tờ báo đã công bố không tán thành chủ trương điều chỉnh phần giữ lại cho đô thị quá trình 2017-2020 trong khoảng 23% xuống còn 18%, phổ thông quan niệm nghĩ rằng chỉ nên giảm 2% nghĩa là thành phố được giữ lại 21%.
| Biếm họa lạm chi ngân sách trên vtc.vn |
Báo Nhân Dân điện tử ngày 22/10/2016 dẫn quan niệm các đại biểu Quốc hội đoàn đô thị Hồ Chí Minh:
“Một số đại biểu tỏ ra lo âu nếu bị cắt giảm đột nhiên ngột, ngân sách của thành phố Đại dương Chí Minh sẽ không đủ để phục vụ yêu cầu về định hình an toàn trơ khấc tự, tội phạm, ma túy. Người địa phương cho nên sẽ không im tâm đầu tư sinh kế, làm ăn, du lịch cũng trong khoảng đó mà giảm mạnh”. [1]
Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm (Phó Bí thư Thành ủy thị trấn Đại dương Chí Minh nghĩ rằng “ví như bị giảm tỷ lệ ngân sách được giữ lại, đô thị Đại dương Chí Minh chỉ còn bí quyết cắt giảm chi đầu cơ cho sản xuất hạ tầng”! [2]
Được nhân thức không chỉ thị trấn Hồ Chí Minh bị giảm tỷ lệ giữ lại mà Hà Nội cũng bị yếu tố chỉnh tỷ trọng giữ lại tại địa phương trong khoảng 42% xuống 28%; Đà Nẵng giảm từ 85% xuống 68%.
Tương tự trong khi đô thị Đại dương Chí Minh bị giảm 5% thì Thủ đô là 14% và Đà Nẵng là 17%, tỷ lệ giảm của hai thị trấn này gần gấp 3 lần thành phố Biển Chí Minh.
Từ các ý kiến truyền thông đăng tải ở trên, có thể thấy nhân tố mà chỉ huy đô thị Hồ Chí Minh đặt ra cho trung ương là (nếu vẫn) bị cắt giảm 5% phần ngân sách giữ lại thì thị trấn này sẽ đối phó bằng cách “giảm đầu tư cơ sở”, và sẽ không “đáp ứng yêu cầu ổn định an toàn trơ thổ địa tự, tù nhân, ma túy”?
| Giao thông ở thành phố Biển Chí Minh (Ảnh: baogiaothong.Việt Nam). |
Khi thị trấn Hồ Chí Minh chưa bị giảm kinh phí, tình hình bình yên đơn độc tự như thế nào?
Xin điểm qua vài tin tức trên các dụng cụ truyền thông công chúng:
Thanhnien.Việt Nam ngày 18/8/2015 viết: “Truy tìm sát hoảng hồn ở Sài Gòn: 'Bạn bè nó chém từ trên đầu chém xuống hòng giết tôi”;
Vnexpress.net ngày 7/3/2016 viết: “Nam thanh niên bị chém đứt lìa tay sau cuộc truy vấn sát” (tại huyện Gò Vấp);
Thanhnien.Việt Nam ngày 21/10/2016 viết: “Bị người lạ mặt chém gần lìa cánh tay trên phố phường Sài Gòn”; …
Có sai không nếu như cho rằng thiên nhiên bị cắt giảm 5% ngân sách thì chỉ đạo đô thị sẽ giữ được “bất biến an toàn trơ khấc tự, tội nhân, ma túy” theo tình trạng như hiện giờ nghĩa là các vụ đâm chém trên phố phố sẽ vẫn tiếp diễn?
Vậy đâu là cội nguồn khiến tội phạm ma túy, trộm cướp, giết thịt người tại đô thị này phổ quát năm qua vẫn “bình ổn”?
Đại tá È Đức Tài, Phó Giám đốc Công an thị trấn Biển Chí Minh ngày 25/6/2016 đã nêu câu tư vấn: “6 bốn tuần qua trên khu vực thành phố, các vụ làm thịt người tăng lên. Trong đó 70 - 80% là do mâu thuẫn tư nhân trong cuộc sống, khác biệt là khi ăn nhậu”. [3]
|
|
Hãy cùng nhau xem dân cư mạng bình luận về nét văn hóa đặc thù của Sài Gòn:
“Vì sao người Sài Gòn lại khoái nhậu?”; [4]
“Nhậu” - nét văn hóa đặc trưng của Sài Gòn”; [5]
"Văn hóa nhậu" của người Sài Gòn…"; [6]
Vậy nguyên nhân mà các vị chỉ huy cao nhất thành phố Đại dương Chí Minh đưa ra về “an ninh đơn côi tự, tù đọng, ma túy” có đích thực là do thiếu tiền hay do ý thức công dân, do cơ chế chỉ huy, năng lực của lực lượng cán bộ bảo vệ quy định thị trấn này có gì đó chưa đáp ứng ý định?
Cho đến nay chưa thấy Thủ đô và Đà Nẵng có phản ứng như thành phố Hồ Chí Minh, phải chăng chỉ có thành phố Hồ Chí Minh là “bị thiệt” nên chẳng thể không bắt buộc quan điểm?
Còn nhớ thời kháng chiến chống Mỹ, người Việt bất kỳ ở đâu cũng thuộc lòng câu nói: “Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người”. Phần đông vì tiền phương, vì miền Nam ruột giết thịt, truyền thống ấy hiện giờ liệu có còn nguyên vẹn?
Nếu như nghĩ đến hồ bị đầu độc, thiên tai, lụt lội hoành hành, ngư dân bốn thức giấc miền Trung đang chờ mong cứu lâm thời có nên mà cả với trung ương, rằng thiếu tiền thì không bảo đảm “an ninh lẻ loi tự, tội phạm, ma túy”?
Dĩ nhiên, người viết tán thành với một số ý kiến, rằng chẳng thể để tồn tại hiện trạng một số địa phương hoàn toàn không có khó khăn, nhưng năm nào cũng kiếm được tiền nhân tố phối từ trung ương.
Thậm chí người ta còn không nhân thức hổ hang khi buộc phải kinh phí hàng nghìn tỷ xây quảng trường, tượng đài, khi đề bạt vô tội vạ chức danh chỉ huy cho bộ máy công quyền như tại Sở Lao động – Thương binh và Phố hội Hải Dương, hay tiêu dùng đến nỗi hết tiền phải báo cáo xin bổ sung kinh phí như tại Ủy ban Rà soát Thức giấc ủy tỉnh này.
Vài địa phương nhận tiền vấn đề tiết trong khoảng ngân sách trung ương nhưng lại tiêu dùng tùy luôn tiện khiến kiểm toán Nhà nước phải kiến nghị thu hồi tới 1.608 tỷ đồng (An Giang 563 tỷ đồng, Vĩnh Long 297 tỷ đồng, Thanh Hóa 289 tỷ đồng, Hưng Yên ổn 109 tỷ đồng...). [7]
Giang sơn không thể quay lại thời bao cấp, đầy đủ cùng đói như nhau, tư duy kinh tế mới là phải tạo những đặc khu, những vùng trọng điểm, những địa phương phát triển nhanh để cung cấp các địa phương gian khổ vươn lên, nhưng như thế không có tức là 13 tỉnh giấc, thành phố cứ phải è cổ nuôi 50 tỉnh, thành còn lại.
|
|
Cũng không có tức là khi được dành đầu tiên thì xem đó là của riêng, không cần quan tâm đến khó khăn tầm thường của non sông.
Nợ công tăng cao, ngân sách thiếu hụt có phổ thông cội nguồn, một trong các cỗi nguồn là chế độ chia tách tổ chức hành chính địa phương cả nước. Một vài tỉnh diện tích chưa tới 1.000 km vuông như Hà Nam, Bắc Ninh, Hưng Lặng.
Bên cạnh thức giấc Quảng Ninh có chiều dài mấy trăm cây số trong khoảng giáp Hải Dương tới tận Móng Cái thì chỉ cần một giờ xe chạy là có thể đi suốt chiều dài tỉnh Hưng Im, Bắc Ninh hay Hà Nam!
Bộ máy công quyền các tỉnh nhỏ cũng đầy đủ sở, ban, ngành và dĩ nhiên số tiền phải chi cho lương công chức, dụng cụ giao thông, trụ sở, đoàn thể… không kém bất kỳ tỉnh giấc nào khác.
Không có chuyện ông Chủ tịch tỉnh giấc nhỏ tuổi thì sử dụng xe gầy và lương thấp hơn ông Chủ tịch tỉnh to, cũng không có chuyện tỉnh bé xíu thì hội sở Ủy ban và Tỉnh giấc ủy ốm hơn thức giấc to…
Quay về câu chuyện của thành phố Hồ Chí Minh, trong phiên họp Chính phủ thường kỳ ngày 29/10, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã chỉ rõ:
“Tuy tỷ trọng có giảm đi, nhưng con số tuyệt đối lại tăng cao. Chưa kể như đô thị Hồ Chí Minh còn được Trung ương đầu cơ 5 dự án ODA với số vốn gần 100.000 tỷ đồng, các dự án chống ngập, xây đắp 2 bệnh viện lớn trị giá hàng chục nghìn tỷ đồng.
Đà Nẵng cũng gần giống như vậy. Thêm vào đó là phổ quát nguồn thu nhập như trong khoảng đất đai được để lại toàn cục cho các địa phương”.
Thủ tướng cũng đòi hỏi thành phố Hồ Chí Minh phải công khai, minh bạch, giảng nghĩa rõ cho dư luận hiểu, giảm thiểu hiện trạng “thấy cây mà không thấy rừng”. [8]
Từ nhận định của Chính phủ và Ngân hàng Quả đât trong báo cáo tổng quan vn 2035, từ quan niệm của Thủ tướng có thể thấy một thực tế, tình trạng cát cứ đang là một sự cản trở cho sự phát triển cả nước, lãnh đạo địa phương nếu như chỉ “thấy cây mà không thấy rừng”, chỉ thấy thức giấc mình, thành phố chính mình mà không nhiệt tình tới cả nước thì non sông, dân tộc có còn thống nhất, có tập trung được sức mạnh đối phó với thù trong, giặc ngoài?
Từ các yên cầu về in Sách giáo khoa riêng, doanh nghiệp thi giang sơn tốt nghiệp Trung học Phổ biến riêng cho tới các phát biểu về ngân sách, các đòi hỏi cứu trợ khẩn cấp mỗi khi có thiên tai… có thể thấy một vài quan chức quả thực đang thấy cây mà không thấy rừng.
|
|
Ngoài ra là họ muốn địa phương thu được thật đa dạng trợ cấp từ Nhà nước mà chẳng cần động não suy nghĩ, hoặc là họ đang muốn biến địa phương bản thân thành ốc đảo chứ ko phải một đầu tàu kinh tế giúp đỡ các nơi khó khăn hơn bản thân.
Liệu Nhà nước đã nên ban hành một qui định, nếu như tỉnh nào không nuôi nổi bộ máy công quyền thức giấc bản thân thì chỉ huy phải từ nhiệm, sau bao lăm năm mà ngân sách Nhà nước vẫn phải cung cấp thì chia tách, ghép thành đơn vị hành chính mới?
Quan điểm trên có thể cực đoan nhưng là quan trọng để nước nhà không còn mang đặc thù là non sông ăn xin bởi 80% số thành thị phải trông tham gia cứu trợ từ trung ương, chỉ có 20% tự nuôi nổi bản thân mình và gánh vác cho các tỉnh khác.
Tài liệu tìm hiểu:
[1] http://www.nhandan.com.vietnam/kinhte/nhan-dinh/sản phẩm/31046902-giam-ngan-sach-nhieu-he-luy-cho-%E2%80%9Cdau-tau-kinh-te%E2%80%9D.html
[2] http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/vi-mo/vu-truong-ngan-sach-trung-uong-van-uu-tien-chi-lon-cho-tp-hcm-3490373.html
[3]http://vietnamnet.vietnam/vn/thoi-su/nguoi-sai-gon-noi-gi-ve-siet-thoi-gian-nhau-dem-312161.html
[4] http://mtv.Việt Nam/mentv/20011/vi-sao-nguoi-sai-gon-lai-khoai-nhau.html
[5] http://tapchimonngon.com/van-hoa/goc-sai-thanh/3056-nhau-net-van-hoa-dac-trung-cua-sai-gon.html
[6] http://afamily.Việt Nam/xem-an-choi/van-hoa-nhau-cua-nguoi-sai-gon-2014021512427470.chn
[7] http://www.vietnamplus.Việt Nam/su-dung-sai-kinh-phi-2150-tinh-thanh-bi-doi-hon-1600-ty-dong/397224.vnp
[8]http://dantri.com.vietnam/kinh-doanh/thu-tuong-mong-tphcm-dong-cam-cong-kho-cung-ca-nuoc-20161030064038549.htm
Đọc thêm: tin tức nhanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét