- Lấy được cô ấy, đời mày lên tiên rồi. – Cậu bạn vỗ vai tôi đầy ngưỡng mộ
Tôi cười cợt. Tôi thì chẳng cần lên tiên, tôi chỉ cần có được một cuộc sống hạnh phúc, thanh bình bên người con gái mà bản thân mình nhiệt tình kính yêu thôi.
Tôi và em yêu nhau đã được 3 năm và em sắp trở thành vợ tôi. Lễ ăn hỏi đã hoàn thành, chỉ còn đợi ngày đẹp để doanh nghiệp hôn lễ thôi. Hiền thê sắp cưới của tôi kém tôi 4 tuổi. Người ta nói chúng tôi phù hợp nhau từ cái tuổi ấy. Tình ái của chúng tôi chưa từng xảy ra bất kỳ tranh chấp nào. Em không chỉ cute khiến cho nhiều người mê đắm. Em còn dịu dàng, ngoan hiền lành, hay giúp sức dân chúng nên người nào cũng yêu mến. Cha mẹ tôi ưng lòng em lắm, còn dặn tôi phải cố mà giữ, mà bảo vệ người con gái tốt như em. Bản thân tôi cũng ý thức được rằng nếu như để mất em thì tôi sẽ phải ăn năn cả đời.
Chỉ còn 1 bốn tuần nữa thì hôn lễ của chúng tôi sẽ được đơn vị. Tôi đếm từng ngày, từng càng ngày càng trôi qua trong lờ lững dãi. Đôi lúc, tôi chỉ muốn bóc hết quyển lịch cho thời điểm mau trôi đi để rước em về dinh. Thú thiệt với lòng là tôi sợ mất em ghê lắm. Nhưng rồi…
Dạo vừa qua em cứ lạ lạ, sắc mặt xanh rì, quà vọt hơn. Tôi khiếp sợ, giục em đi khám thì em nói rằng do em quá khiếp sợ cho đám cưới nên mới tương tự. Tôi chỉ nhân thức khuyên em bớt bít tất tay, thả lỏng ý thức đi mà thôi. Ấy vậy mà sớm tối hôm đó.
Điện thoại báo có tin nhắn đến, tôi nhấc lên xem thì đó là của em: “Em sợ chồng em nhân thức lắm. Thôi tạm thời chúng bản thân mình đừng chạm chán nhau nữa”.
Giận điên người, tôi cho em hai cái tát trời giáng rồi tuyên bố hủy hôn. (Ảnh minh họa)
Xem thêm >>> Vì tị tuông, thấy đàn ông 2 tuổi chạy ra các con phố chơi bố vẫn lạnh lùng quay đi để rồi 5 phút sau…
Mắt tôi tối xầm lại. Tôi không dám tin những gì chính mình vừa đọc được là sự thật. Không thể nào? Tin nhắn này, cam đoan không hề là em nhắn cho tôi rồi. Không lẽ em đã bội nghịch tôi. Phải rồi, thái độ lạ của em cách đây không lâu, sự thấp thỏm, mệt mỏi của em. Máu trong người tôi sôi lên. Tôi lao tới nhà em, lôi em ra hỏi cho rõ mọi chuyện:
- Cô giải thích đi, thế này là thế nào. – Tôi giơ cái tin nhắn thẳng vào mặt em
- Như anh nghĩ thôi. Em chán anh rồi, không muốn lấy anh nữa. – Em mạnh tay, nét mặt điềm tĩnh
Giận điên người, tôi cho em hai cái tát trời giáng rồi tuyên bố hủy hôn. Tôi thật không ngờ, đằng sau cái lớp vỏ ngoan hiền lành kia lại là sự lẳng lơ, trơ trọi đến tương tự. Trái tim toang hoang, đổ vỡ vụn, tôi đập vỡ lẽ tấm ảnh cưới treo trong phòng ngủ. Đầy đủ những thứ sẵn sàng cho em, tôi mang đi đốt, đi phá hết. Bố mẹ tôi can ngăn nhưng cũng chẳng thể kiềm nhạo báng được cơn uất hận trong tôi đang thét gào. Một người con gái tồi tệ, chơ vơ như em chẳng đáng để tôi nâng niu nữa. Tôi quyết định xóa số máy tính bảng, không gặp em nữa.
Tôi chuyển công tác, đến đô thị khác sống ngay trong ngày hôm đó đi để những mong tâm cảnh có thể tốt hơn, để chẳng phải nhận ra bộ mặt giả dối của em nữa. Tôi không về nhà vì công tác khá bận bịu và nỗi nhớ em, hận em làm tôi chẳng thể quay về. Ở nơi mới, tôi quen thêm được một số người bạn, trong số đó có một số cô gái rất khá, nhưng chẳng bạn nào có thể làm cho tôi vui được như khi ở bên cạnh em. Chợt nghĩ tới em, tim tôi lại rỉ máu…
49 ngày sau cái ngày tôi đùng đùng tới nhà em tuyên bố hủy hôn…
Mới sáng sớm, mẹ tôi đã gọi điện. Tôi thấy kì dị lắm. Phổ biến có bao giờ mẹ gọi cho tôi vào buổi sáng thế này đâu. Tự nhiên, tôi thấy nóng ruột, khó chịu lắm. Nhấc vội điện thoại:
- Bữa nay 49 ngày cái Mai (tên của em) con có muốn về thắp hương cho con nhỏ tuổi không?
Trước mặt tôi, di ảnh em đang cười hiền đức, ánh mắt phảng phất nỗi u buồn. (Ảnh minh họa)
Xem thêm >>> Vợ mang bầu với tình cũ, chồng làm ngơ rồi khiến cho vấn đề này với bụng bầu của thê thiếp và cái kết sốc khi đứa nhỏ dại chào đời
Tôi chết sững, điện thoại trên tay rơi xuống đất. Tai tôi nghe nhầm hay mẹ tôi nói nhầm vậy. 49 ngày em ư? Em đã chết. Không thể nào, trước khi đi, tôi vẫn còn bao biện vã với em kia mà. Không suy nghĩ rộng rãi hơn nữa, tôi đón xe về thẳng nhà em thật với tốc độ cao.
Màu tóc tang, đau buồn phủ rất dị ngôi nhà của em. Cha mẹ em đờ đẫn ngồi cạnh ba má tôi. Trước mặt tôi, di ảnh em đang cười nhân từ, ánh mắt phảng phất nỗi u bi lụy.
- Đây là… Mọi người người nào có thể nói cho con biết chuyện gì đang xảy ra không? – Tôi gào lên như kẻ điên
- Con bé nhỏ nó nhận thấy bản thân mình bị ung thư nên đã cố ý nhắn cái tin đó để con đến hủy hôn. Nó chờ đợi, sự bội nghịch giả của nó sẽ làm cho con hận nó mà với tốc độ cao quên đi nó để sắm êm ấm mới. Tâm nguyện của con ốm là không được người nào cho con biết về sự ra đi của nó. Con vừa đi công tác thì nó cũng không còn trên cõi đời này. – Mẹ em nghẹn ngào
Tôi quỳ gục, toàn thân run rẩy. Tôi hận bản thân mình, hận sự mù quáng của mình. Tại sao tôi lại không chịu tin cẩn tham gia tình yêu em bỏ ra cho bản thân cơ chứ. Em ra đi trong sự uất hận, hằn thù của tôi. Rồi để tôi khi biết chuyện phải hối hận, giày vò, hối hận. Em có quá hung tàn với tôi rồi không? Quên em, không có em, tôi nhân thức sống khiến sao, sống thế nào đây?
Phong/ Theo Một nhân loại
Đọc thêm: Thời trang người già
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét