Chị Cải nhìn tôi cười. Tôi hất hàm: “Ê, Thon, lạ lắm sao?”. Thon thả giật bắn người: “Không, à, lạ chị ạ”. “Có gì đâu. Đưa tao tiền. Tao sẽ tậu cho một cái mới nguyên, một chính mình mày, tha đại dương rờ. Mà mày có tiền không đấy?”. “Dạ, em không có”. “Ừ, không có. Mày về ăn bám nhà tao. Bố mẹ tao phải chia phần ăn của tao cho mày. Mày biết không?”. “Dạ, có” - Thằng nhỏ dại lắp bắp lùi lại một bước, mắt rơm rớm.
Có thể bạn quan tâm: váy ngủ hà nội
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét