08:25 11/11/2016
Trong loạt chế độ nhằm cải thiện gương mặt quốc gia thành một tổ quốc hiện đại để giành được quyền đăng cai Thế Vận hội Olympic 1988, giới chức Hàn Quốc rần rộ "làm sạch" tuyến đường xã bằng cách buộc hàng chục nghìn người vô gia cư, ăn trộm, nghiện ngập, con nít lang thang cơ nhỡ và người khuyết tật tham gia sống trong các hạ tầng dồn vào một chỗ.
Dựa trên hàng trăm tài liệu, hàng chục cuộc phỏng vấn các quan chức cảnh sát, giới chức địa phương và lời khai store trăm nạn nhân, Associated Press (AP) đã trưng ra ánh sáng "góc tối kinh hoàng" trong những cơ sở vật chất tập trung đó, khác biệt là ở trại dồn vào một chỗ mang cái tên hiền khô "Mái nhà Huynh đệ" (Brothers Home).
Cho tới nay, không khách hàng nào phải chịu nghĩa vụ đối với các vụ xâm hại và bạo lực vô nhân tính diễn ra tại đây từ năm 1975-1986 vì sự bao bưng bít liếm từ cấp cao nhất trong giới cầm quyền.
"Gia đình" che lấp một âm ti
Choi Seung-woo đã lặng lẽ đứng hàng bốn tuần trời phía trước tòa nhà Quốc hội, trước ngực đeo tấm bảng nguệch ngoạc dòng chữ đòi công lý. Ông cũng không còn nhớ là bản thân mình đã cố trầm mình bao lăm lần rồi nhưng đều được người khác nhận thấy và cứu sống cho ông để rồi bây giờ hàng tuần ông vẫn phải trải qua các buổi trị liệu.
"Chính phủ luôn nỗ lực che chắn chuyện đã xảy ra. Chúng tôi còn cách thức nào khác?" - Choi nói - "Hãy nhìn tôi đây này. Tôi đang khóc, vô vọng kể cho các anh nghe chuyện đời bản thân mình".
|
Cựu công tố viên Kim Yong Won trong một cuộc phỏng vấn tại văn phòng ở Seoul. Ảnh: AP. |
Sống bụi đời từ năm 14 tuổi, Choi bị buộc tội móc túi một ổ bánh mì. Viên cảnh sát liên tiếp dí bật lửa tham gia gần phòng ban sinh dục của Choi, ép cậu thú kiếm được cái tội mà cậu không phải khiến cho. Sau đó, nhì người đeo dùi cui bên hông hình thành và đưa cậu tham gia trại "Mái nhà huynh đệ".
Một bảo vệ ký túc xá đã cưỡng bách Choi tham gia cái đêm năm 1982 đó. Sáng hôm sau, trong khi vẫn còn mê man vì bị hãm hiếp tàn nhẫn tối hôm trước, lúc đang chờ đến lượt lột đồ và tắm rửa cùng những đứa trẻ khác, Choi nhận ra một người bảo kê túm tóc lôi xềnh xệch một người đàn bà và sử dụng dùi cui đánh triền miên vào đầu bà ấy.
"Tôi chỉ đứng đó, run rẩy như một chiếc lá- Choi kể lại mà giọng còn thảng thốt như chuyện mới xảy ra - "Tôi thậm chí không thể hét lên khi tay trưởng đội ngũ bảo vệ sau đó cưỡng bức tôi một lần nữa".
Một lần khác, Choi thấy bảy người bộ đội gác quật ngã một người đàn ông đang hò hét, quấn ông ta bằng một tấm chăn màu xanh và dẫm đạp lên người ông ấy. Khi tấm chăn được gỡ ra, đôi mắt của người chết đã in sâu tham gia tâm tưởng Choi tới tận bữa nay.
Khu tinh vi với các tòa nhà bê tông sơn rộng rãi màu mọc lên trên thị trấn Cảng miền nam Busan, che giấu mọi vấn đề diễn ra đằng sau những bức tường cao được canh phòng bởi tốp bộ đội canh đeo dùi cui, roi điện tuần tra cùng đàn chó dữ. Sau cuộc Chiến tranh Triều Tiên 1950-1953, Hàn Quốc được cai trị bởi các nhà độc tài quân sự, họ nỗ lực dồn vào một chỗ việc vực dậy và thúc đẩy nền kinh tế phát triển.
Năm 1975, tổng thống độc tài Park Phổ biến-hee, phụ thân của đương kim Tổng thống Park Geun-hye, đã ban hành một chỉ thị cho cảnh sát và quan chức địa phương bằng mọi cách thức "khiến cho sạch sẽ" đường phố khỏi những kẻ lang thang, nghiện ngập, những tay trộm vặt và những người khuyết tật không nơi phụ thuộc.
Viên chức cảnh sát, với sự cung cấp của các chủ siêu thị, đã lượm lặt người hành khất, bán hàng rong và đồ trang sức rẻ tiền, các con trẻ khuyết tật, mồ côi, và cả những người dị đồng chính kiến, trong đó có cả các học sinh đang cầm những tờ rơi chống chính phủ. Những người này bị giam giữ như tù nhân tại 36 cơ sở vật chất trên toàn quốc.
Đến năm 1986, số lượng tội phạm đã lên tới hơn 16.000 người, 4.000 người trong số đó bị tống tham gia "Gia đình Huynh đệ", nhưng gần 90% trong số này thậm chí chẳng hề dính dáng tới khái niệm của chính phủ về "người lang thang" và bởi vậy đáng ra không bị đưa vào đó - cựu công tố viên Kim Yong Won, năm nay 61 tuổi, bật mí với AP.
Lee Chae-sik, giờ đã 46 tuổi, bị đưa tới Brothers "Mái ấm Huynh đệ" năm lên 13. Công việc trước tiên của cậu là trong một phòng y tế. Nhị lần một ngày, Lee và bốn người khác, không bạn nào trong số họ được huấn luyện y tế, phải chăm sóc cho các bệnh nhân được đưa vào trạm xá của trại trong trạng thái thập tử nhất sinh.
Công tác mà Lee sợ nhất là sử dụng nhíp gắp từng con giòi trên các vết thương hở miệng. "Ai nấy đều thét lên trong đau khổ, nhưng chúng tôi không thể khiến được gì hơn", Lee nói, "chậm triển khai là một âm ti trong địa ngục. Nhiều bệnh nhân đã bị bỏ mặc ở đó cho đến chết".
Ông kể, những tù đọng mạnh hơn thì lạm dụng dục tình hoặc tiến công đập kẻ yếu hơn, kể cả lấy trộm ăn uống của họ. Lee đã từng cố trầm mình sau khi bị một bảo vệ tại phòng y tế cưỡng bức. Vì nhân thức nhẫn nhục và tỏ ý chung tình, một năm sau, Lee được khiến trợ lý riêng của thi hành viên trưởng Kim Kwang-seok. Lee thường chứng kiến một người con trai thấp, to bè và làn da cháy nắng, là người cầm đầu các cuộc tấn công đập gây tử chiến mỗi ngày trong "phòng sửa sai".
Cứ cách thức 2 ngày, Lee phải giúp gã này làm cho báo cáo cho chủ trại về những người bệnh và chết. Một buổi sáng nọ, Kim đến gặp ông chủ Park In-keun khi ông ta đang chạy bộ để lên tiếng rằng có thêm một tù hãm đã bị tấn công chết vào đêm tối trước. Lee nghe Park ra lệnh cho chấp hành viên Kim chôn cái xác ấy trong một mô đất phía sau bức tường của trọng tâm.
Một ngày tại “Mái ấm” bắt đầu trước khi bình minh, khi rất nhiều trại viên vệ sinh tư nhân và đã chuẩn bị cho những lời cầu nguyện yêu cầu lúc 5 giờ 30 phút, được truyền qua loa phóng thanh trong khoảng khu vực chợ Presbyterian của trung tâm. Sau bài chạy bộ, họ dùng lót lòng và sau đó chia nhau từng tốp tới nhà máy hoặc công trường xây dựng. Đôi khi họ được "giải lao" khi có quan chức đô thị, các nhà tuyên giáo nước ngoài hoặc nhân viên cứu trợ tới thăm.
Một nhóm các phạm nhân mạnh khỏe được sẵn sàng trong phổ biến giờ để cho khách thấy gương mặt tinh tươm của "Mái nhà", những người còn lại bị kiểm soát an ninh lùa tham gia các phòng của họ rồi khóa chặt. Sau 6 giờ chiều, các bảo vệ thường thực hiện các hành vi "bạo lực không có tội vạ" với những đứa trẻ (khoảng 60 tới 100 em) trong khu nuôi giam giữ; các vụ hãm hiếp thường xảy ra ở khu vực này.
Số người chết trên sổ sách do ban quản trị "Mái ấm" báo cáo là 513 người từ thời điểm trong khoảng năm 1975 đến 1986, con số thực tiễn có thể cao hơn gần như. Công tố viên Kim đã phỏng vấn phổ biến tù đọng và họ cho nhân thức các cán bộ của trung tâm thoái thác đưa người bị thương đến bệnh viện cho đến khi họ đã hầu hết chết vì sợ họ bỏ trốn.
"Các cơ sở là vương quốc của Park, và bạo lực là cách thức ông ta thống trị" - Kim nói về người chủ của trọng tâm "Mái ấm Huynh đệ" - Khi bạn bị giam giữ ở một nơi mà công chúng đang bị tấn công đập đến chết mỗi ngày, bạn không có khả năng để kêu ca quá rộng rãi về việc bị cưỡng bách công trạng, bị lạm dụng hoặc bị cưỡng hiếp".
Trong số hơn 180 trường phù hợp tử trận được ghi kiếm được tại "Gia đình" vào năm 1985 và 1986, 55 giấy chứng tử đã được tạo ra bởi một bác sĩ độc nhất, Thông thường Myung-kuk (nay đã chết), ông ta chủ công liệt kê các nguyên nhân gây ra cái chết như là "suy tim" và "suy kiệt sức khỏe".
"Gia đình Huynh đệ" ở thời đỉnh cao của nó đã có hơn 20 nhà máy đóng chai ra các item đồ gỗ, kim loại, quần áo, giày dép… được thi hành bởi hàng ngàn trại viên mà chủ đạo là khiến không công. Người lớn phải khiến việc trên các tòa tháp xây dựng, cả ở "Gia đình" và các cơ sở vật chất phụ cận. Con nhỏ đôi lúc phải dọn xà bần và xây tường, nhưng công tác căn bản là lắp ráp bút bi và câu liêm cá. Các tù nhân trong những năm 1970 thuật lại rằng, họ đã bị mất đi rộng rãi thời điểm để nối dây vào lưỡi câu, đóng gói tham gia những săng hàng tiếng Nhật để xuất khẩu sang Nhật Phiên bản.
Mặt hàng váy áo gia công tại xưởng may của "Mái ấm" được gửi sang châu Âu, item đế giày được xuất đi Hoa Kỳ. Park, ông chủ của “Mái nhà” nói rằng, các lãnh đạo của tổ chức Daewoo đã đi tham quan các cơ sở vật chất của “Mái nhà” trước khi xây dựng quan hệ công ty đối tác, trong khi Kim Jin-ho phát ngôn viên quan hệ đại chúng của Daewoo, cho nhân thức họ chẳng thể xác thực những chi tiết như vậy vì thiếu biển sơ trong khoảng thời điểm đó.
Theo những tài liệu độc quyền của chính quyền Busan mà AP có được, 11 nhà máy ở đây trên danh tức là nơi dạy nghề cho các trại viên, đáng lẽ phải trả số tiền theo tỷ giá hiện nay là 1,7 triệu USD cho hơn 1.000 người, khiến việc trong khoảng sáng sớm đến tối mò mò. Đương nhiên, theo công tố viên Kim, dựa trên tài liệu ông có, không ai được trả lương và đều bị cưỡng dâm công sức.
Công lý - không tưởng
Cuộc dò hỏi ban đầu cho thấy "Mái nhà Huynh đệ" nhận được trợ cấp của chính phủ dựa trên số lượng trại viên và các nhân tố được "thu gom", các sĩ quan cảnh sát thường được ca ngợi thưởng tùy thuộc vào số lượng người mà họ thu gom vì thế nó xúc tiến cảnh sát hăng say vây bắt.
| Hàng ngũ trẻ thơ khiến ca sáng tại Mái ấm Huynh đệ. Ảnh: AP. |
Năm 1984, ông chủ Park còn nhận được nhì huy chương nhà nước vì những chiến thắng phúc lợi xã hội và được nhập cuộc vào một ban cố vấn của chính phủ! Câu chuyện của ông ta thậm chí còn tạo cảm hứng cho một bộ phim truyền hình năm 1985 tụng ca người anh hùng đã chăm nom cho những người "dưới đáy xã hội".
Trong một lần đi săn gà lôi, Kim Yong Won, lúc đó là công tố viên mới được bổ dụng ở đô thị Ulsan, nghe người dẫn tuyến phố của ông kể về những người nam nhi vũ trang những cây dùi cui gỗ và những con chó lớn đang canh gác những tù túng trên một ngọn núi gần đó.
Khi họ lái xe đến đó, những người con trai cho nhân thức họ đang xây dựng một nông trại cho người chủ của "Mái ấm Huynh đệ" ở vùng lân cận đô thị Busan. Kim kể, ngay lúc đó ông biết bản thân đã gặp phải "một tội cường bạo rất nghiêm trọng".
Vào một buổi tối lanh tanh tháng 1-1987, Kim dẫn đầu 10 cảnh sát bất ngờ đột nhiên kích “Mái ấm”, khống chế nhạo tốp lính bảo kê ở cánh cổng thép và bịt miệng họ bằng băng keo. Khi tham gia trong những căn phòng, ông thấy những trại viên tiều tụy nằm xếp lớp như cá mòi hộp, rộng rãi người trong số họ nhường nhịn như đang "nằm chờ chết."
Sau khi ông chủ "Gia đình" bị bắt, ông ta đòi hỏi được chạm mặt sếp của Kim, trưởng công tố viên Busan, những người lúc đó giám sát Ulsan. Một ngày sau đó, Thị trưởng Busan Kim Joo-ho, người đã từ trần tham gia năm 2014, gọi Kim tới để thuyết phục thả tự do cho Park. Kim cho biết ông đã từ chối một cách lịch sự và treo hồ sơ lại.
Kim kể, cứ mỗi lần tiếp theo lại có quan chức cấp cao muốn bịt miệng ông, có nhẽ họ sợ chuyện tày trời nổ ra trước kỳ thế vận hội. Park Hee-tae, khi đó là trưởng công tố viên của Busan và sau này là Bộ trưởng Tư pháp (Park Heetae hiện đang là cố vấn cho đảng Saenuri cầm quyền) không hoàn thành gây sức ép để thu nhỏ phạm vi cuộc điều tra, kể cả buộc ông phải dừng phỏng vấn các nạn nhân. Kim Yong Won đã đòi hỏi mức án 15 năm tù cho Park. Tòa án Vô thượng vào năm 1989 đã tuyên Park 2 năm tù vì tội hồ thủ và các vi phạm về xây dựng, điều hành đồng cỏ và ngoại tệ (!). Chỉ có nhì kiểm soát an ninh của Park lãnh án, một người bị 1 năm tù và một người 8 04 tuần.
"Gia đình Huynh đệ" sau cuối cũng phải đóng cửa vào năm 1988. Trong những năm 1990, các người lao động xây đắp phát hiện khoảng 100 bộ xương dưới khoảng đất của quả núi ngay bên ngoài trại.
Sau khi ra tù, Park tiếp tục kiếm tiền từ các cơ sở phúc lợi phường hội và mua sắm đất đai. Khu đất của "Mái ấm Huynh đệ" đã được bán cho một tổ chức kinh doanh xây dựng tham gia năm 2001 với giá tương đương khoảng 27 triệu USD theo thời giá hiện nay, theo một phiên bản sao của phù hợp đồng bán đất mà AP có được.
Hàng ngàn nạn nhân của "Mái ấm Huynh đệ" cho tới nay vẫn không chiếm được bồi hoàn, một sự thừa nhận công khai hay một lời xin lỗi. Bây chừ mới chỉ có một vài nạn nhân báo cáo, yêu cầu tạo dựng cuộc thăm dò. Trong khi chính phủ Hàn Quốc đang cố ngăn cản các nghị viên đối chọi yêu cầu mở lại vụ việc, với lý do vụ việc đã quá lâu.
Ahn Jeong-tae, một quan chức Bộ Nội vụ của Seoul cho biết, ví như chỉ dồn vào một chỗ tham gia một sự cố về nhân quyền sẽ là tạo nên "gánh nặng cho chính phủ và thiết lập một tiền lệ xấu".
Quốc Hùng (tổng thích hợp)Đọc thêm: váy ngủ paltal
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét