(VTC News) - Bao quanh những cây kiếm có vô khối những chuyện khó khăn tin, không dễ dàng lý giải.
Ông Nguyễn Thanh Lâm, Phó Chủ tịch UBND phố Ngọc Phụng (Thường Xuân, Thanh Hóa) nói rằng, ở Ngọc Phụng có toàn bộ những chuyện ly kỳ, ma mị khó lí giải. Đông đảo những chuyện trên đều bắt nguồn trong khoảng những cổ hủ vật, hiện vật mà người dân mua thấy ở mảnh đất thiêng liêng này. Theo ông Lâm, sự hiển linh của các cổ lỗ vật ấy làm người dân trong phố đa dạng phen khiếp hãi.
Cỗi nguồn kiếm thiêng
Được ông Nguyễn Thanh Lâm giới thiệu, chúng tôi đến nhà ông Phạm Đức Toán, (52 tuổi, ở thôn Phú Vinh) người đang lưu giữ một thanh kiếm cũ kĩ cực kỳ quý báu. Xung quanh cây kiếm này cũng có vô kể những chuyện không dễ dàng tin, khó lý giải.
Theo như lời ông Phạm Đức Toán, thanh kiếm này là vật báu tổ truyền của dòng họ ông. Thanh kiếm báu này dài khoảng 1m, 1 đốc kiếm bằng đồng nạm sừng hươu, trên vỏ kiếm khắc mười hai chữ nho, đi kèm với nó là 1 ống trúc thư có hoa văn cổ.
Ông cụ thân hiện ra ông Toán sinh hạ được ba người con, nhì trai một gái. Ông Toán là đàn ông thứ hai trong nhà. Trong khoảng năm 12 tuổi, bố tôi đã trao cho tôi thanh kiếm và bảo, đây là tổ vật gia đình, bằng bất cứ giá nào cũng phải giữ lại. Sau này ắt có người mua đến…”. Ông Toán kể. Nhớ lời phụ vương, ông nâng niu thanh kiếm như một bảo bối cho tới tận bây chừ.
Ông Phạm Đức Toán kể, thực ra lúc trước bố của ông được tiên nhân để lại cho nhị thanh kiếm. Một thanh ông đang giữ còn thanh còn lại, người chú ruột của ông là Phạm Đức Tôn, thời trẻ trai nông nổi đã lấy cắp của ông nội để khiến “lợi khí” lưu lạc giang đại dương. Sau quãng thời điểm xiêu dạt hải hồ, ông Tôn đi về trong cảnh tay trắng. Thanh kiếm mà ông mang theo không nhân thức đã thất lạc nơi nào.
Về nhà được ít lâu, chẳng bệnh tật gì, ông Tôn bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử. Mái ấm đem thi hài ông chôn cất ở bãi đá mà đại chúng vẫn bảo đó là nghĩa trang cổ, nơi an nghỉ của những binh sĩ Lam Sơn. Có một chuyện kỳ lạ, sau một thời điểm ngắn, ra đúng địa điểm đã chôn cất ấy lại không mua thấy bất kỳ một vết tích nào của ngôi chiêu mộ. Xương cốt ông Phạm Đức Tôn cũng hóa thành tro bụi.
Ông Toán và thanh kiếm cũ kĩ
Ông Toán là cháu ruột, chịu trách nhiệm phụng thờ khói hương nhưng như lời của ông, hiện giờ ngày giỗ hay lễ tết, ông chỉ biết ra địa điểm mà bố ông đã nói là chiêu tập của chú mà khấn vọng, mời về trong khoảng tuyến phố mà hưởng phổ biến hương khói.
Ngày ông Toán mới được cụ thân sinh giao trọng trách giữ kiếm, tuổi trẻ chẳng ý tứ gì phổ thông, cứ vứt lăn lóc trong buồng. Chẳng nhân thức do trùng phù hợp thế nào mà nhà ông Toán gặp cảnh bố con biệt li, người ở nhà thì kẻ khác phải tha hương, thậm chí có đận ông bé xíu thập tử nhất sinh tưởng không qua khỏi. Trong một lần bệnh thuyên giảm, ông Toán ngồi lục lại tộc phả thì tiên sư cha có ghi rằng: “Người giữ kiếm thiêng, phải biết nâng niu phụng dưỡng hương hỏa”!?
Mất cả nửa buổi chúng tôi mới thuyết phục được ông Toán mang cây kiếm thiêng cho ngắm. Được sự đồng ý, chúng tôi vội đi tìm hoa quả, trầu cau và rượu trắng về nhờ ông Toán làm cho lễ khấn khứa tổ sư, nói rõ thực tình của bản thân mình. Và khi cầm trên tay thanh kiếm cũ kĩ, quả thực cũng thấy những dòng chữ mờ mờ theo chiết tự Hán cổ.
“Trước kia, bố tôi tôi dặn phải giữ lấy thanh kiếm, sau này ắt có người tậu tới và quả đúng như thế thật. Thanh kiếm ông phụ thân để lại, chỉ mỗi tôi và cung phi nhân thức. Vậy mà bí quyết đây 3 năm, ông Hoàng Văn Chương, khi đó là thị trấn đội trưởng đến chơi và nói hiện xã đang sưu tầm những cổ lỗ vật thời diễn ra Hội thề Lũng Nhai và đang rất cần một thanh kiếm cổ. Khi tôi mang thanh kiếm ra, ông Chương ngẩn người ra vì kinh ngạc rồi ngay hôm sau có người ở phòng văn hóa thị xã giao thông với tôi, thậm chí là cả chỉ huy ở trung ương về nhà tôi tò mò về thanh kiếm. Giờ tôi đâm ra… nổi tiếng. Nghiệm ra, mới thấy lời phụ thân tôi nói lúc sinh tiền thật là đúng lắm”, ông Toán nói.
Báu kiếm hiển linh
Sự hiển linh của cũ kĩ vật, khác biệt là những cây kiếm thiêng ở Ngọc Phụng, theo những người địa phương ở Ngọc Phụng là rộng rãi vô khối. Mày mò thêm, tôi gặp mặt ông Phạm Ngọc Rán (58 tuổi) ở thôn Xuân Thành. Ông Chiên quả thật đã từng có một cây kiếm thiêng.
Tôi gọi là “đã từng” bởi sự hiển linh của kiếm thần đã làm ông thân tàn ma dại, cuối cùng phải mang thanh kiếm đó cho người khác mới giữ được mạng sống cho mình.
Ông Cừu kể lại, năm 1995, khi phi tần ông vừa sinh đứa con thứ năm, trong một lần đi đào quặng ông đã sắm được thanh kiếm một bí quyết đột nhiên.
“Mùa hè nước cạn, tôi đang lội ngược dòng Đồng Tiền thì phát hiện một mó nước bé xíu chảy ra và lấp ló một thanh kiếm có hình mũi giáo. Tôi mừng quá vội mang về nhà cất lên gác bếp và chỉ thời gian sau thì tai họa liên hồi ập đến, tôi bị bé xíu nặng không rõ nguyên do, hết tí hon thì cứ như có người nào nhập vào vấn đề khiển tôi ăn nói linh tinh, điên điên khùng khùng”, ông Cừu kể.
Hiền thê ông Rán là bà Lương Thị Tăm cũng chắc chắn: “Đang đêm khuya ông ấy cứ chồm dậy hò hét bảo: “Đất sập rồi mau chạy về Bái Thượng”. Rồi lại hét lên với tôi: “Bế con chạy mau đi, trông cửa trông nhà không sập hết…”, nói đoạn ông ấy chạy thục mạng ra hướng sông Đồng Tiền chỗ đào được thanh kiếm. Vừa chạy vừa cởi hết áo quần ném tứ tung”.
Sau đợt đó, mái ấm ông Chiến mua thầy bói ở Ngọc Lặc, hỏi kết thúc sự tình thì thầy bảo, nhặt được gươm là có căn có số, nhưng căn thấp nên phải khất, hoàng hậu phải làm cho thay, nhưng chỉ là nhất thời thời thôi, không chắc khỏi hẳn được. Hốt hoảng, chẳng biết làm sao nên đành phải theo lời thầy. Suốt 3 năm, bà Tăm phải thay chồng đi hầu đồng khắp nơi. Nhưng tới năm thứ ba, bệnh của ông Rán lại tái phát. Ông lại suốt ngày chạy một chính mình lên núi xuống sông. Tới lúc này thầy tướng mới phán: Phải cho bạn nào đủ số phận giữ thanh kiếm thì bệnh ông Chiến mới yên!?
Quái lạ thay, chỉ một vài ngày sau có người tới… xin kiếm thật. Nhưng ngang trái, người tự tậu tới xin đó lại là ông Phạm Ngọc Thắng, anh ruột của ông Chiến ở phương pháp đó có đúng một bờ rào. Can ngăn không được, lại nhớ lời thầy, bà Tăm anh phải trao cho ông Thắng thanh kiếm với nỗi sợ mơ biển. Kỳ lạ hơn nữa, kể trong khoảng hôm thanh kiếm về “ở” với ông Thắng, ông Chiến đột mạnh mẽ như chơi. Và sự thực là đã 15 năm nay, ông vẫn sống an ninh như bao người khác, không thấy có tín hiệu nào “lệch chuẩn”.
Ông Phạm Ngọc Thắng và thanh kiếm
Kiếm được thanh kiếm trong khoảng em trai bản thân mình, cất ở nhà chưa được bao lâu thì giống như ông Rán, ông Thắng hốt nhiên dở điên dở dại, không giữ vững được hành vi của mình.
Thời điểm đó, đang là dân quân của phố Ngọc Phụng, đa dạng lần không giữ vững được hành vi, ông Thắng đã chửi mắng thậm chí “thượng ống quyển” với rộng rãi người trong phường… Tá hỏa, gia đình ông Thắng lại lên Ngọc Lặc tậu thầy tướng số cứu vãn. Đương nhiên, gặp ông Thắng, thầy hướng dẫn: “Người này có số phận, cứ về đi rồi bệnh tự khỏi”.
Cũng không nhân thức nên lí giải vì những hư thực này như nào nhưng khi về tới nhà, bệnh tật của ông Thắng bỗng nhiên khỏi hẳn.
Nhắc lại chuyện trước đây, ông Thắng kể, ngày đầu cất giữ kiếm, ông đã thất kinh bởi những tiếng la hét trong đêm. Đã mấy bận ông định đem kiếm vứt xuống sông nhưng lại sợ làm thế thì lại có tội với… thánh thần. Sau cùng, nghe một bậc cao quý trong thị trấn méc nước, hễ nghe thấy những âm thanh đó thì cứ lấy gạo, rượu và thắp hương ra khấn khứa trước kiếm thần thì sẽ không còn những âm thanh ma quái đó nữa. Kỳ lạ, cứ sau mỗi lần cúng khấn đó thì đêm đêm trong khoảng nơi cất kiếm, những tiếng hò hét cũng không còn hiện ra.
Thanh kiếm đứng trên đáy chén nước
Theo anh Lâm thì người địa phương Ngọc Phụng đích thực tin những thanh kiếm cổ lỗ mà một vài người trong xã đang lưu giữ có sức mạnh huyền bí thật sự. Họ tin là bởi ngoài những câu chuyện đầy màu sắc ma mị khó khăn tin những có thật trên thì những thanh kiếm ấy còn có “khả năng” đứng thẳng trên đáy chiếc chén uống nước.
Bữa đó, khi chúng tôi ngỏ ý muốn được xem thanh kiếm có thể đứng trên chiếc chén úp ngược như đại chúng vẫn đồn thổi, tuy có tí chút chần chừ nhưng ông Thắng vẫn kiếm được lời.
Bằng phần đông sự thành kính, ông tắm rửa sạch sẽ, mặc áo tế lễ, đem rượu và gạo ra để “trình bày” với linh vật. Sau khi xin một đài âm dương chiến thắng, ông Thắng thận trọng cầm thanh kiếm đọc thần chú rồi đặt chuôi kiếm xuống chiếc chén. Thanh kiếm cứ đứng thẳng tắp trong một khoảng thời gian gần tàn một nén hương…
Quân Nguyễn
Xem thêm: váy ngủ vera
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét