Ở Việt Nam, phổ quát người nghĩ là phải thi đậu vào một trường đại học, cầm trong tay tấm bằng danh giá thì mới có thể nhận một công tác tốt, nhàn rỗi và thu nhập cao. Thế nhưng cậu bạn Mai Đức Cường (SN 1996, Tiền Giang) lại có một quyết định khác biệt, đó là trong khoảng bỏ giảng tuyến phố đại học để theo đuổi một công tác cực kì vất vả và gian nguy tới tính mạng, đó là nghề cứu hộ cứu nạn. Hiện tại, Mai Đức Cường đang công việc tại phòng cứu hộ cứu nạn thuộc Sở Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy TP.HCM.
Hãy cùng chúng tôi trò chuyện với anh bạn "rồ dại" này để nghe anh chia sẻ rộng rãi hơn những suy nghĩ của phiên bản thân về quyết định đó.

Mai Đức Cường tại Sở Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy TP.HCM.
Chào Cường, từ bỏ môi trường đại học để dấn thân vào công tác của một người bộ đội cứu nạn hẳn là nhân tố không mấy dễ chơi. Vậy cơ duyên nào đã đưa bạn đến với quyết định này?
Lúc trước Cường từng theo học lĩnh vực du lịch ở trường Đại học Công nghệ Phố hội và Nhân bản TP.HCM. Cũng như người mua sinh viên khác, Cường cũng có những hoài bão và dự định với ước mong đầu đời của mình. Dĩ nhiên, tới năm thứ 2 đại học thì mái ấm Cường gặp phải phổ quát gian nan, buộc chính mình phải lưỡng lự giữa tiếp tục hay dừng lại việc học để giảm bớt gánh nặng cho mái ấm.
Ban sơ Cường cũng không nghĩ bản thân sẽ đeo đuổi nghề cứu hộ, tất nhiên ngay từ nhỏ xíu Cường đã rất mê màu áo xanh người bộ đội. chậm tiến độ là một hình tượng đẹp giữa cuộc sống đời thường. Và phiên bản thân Cường cũng muốn được hiến đâng một phần gì đó cho thị trấn hội. Cho nên trong lúc lần chần giữa những chọn, Cường đã quyết định ngưng việc học tại trường để đeo đuổi nghề cứu hộ. Cũng có thể nói rằng chọn lựa đó bắt nguồn trong khoảng ham mê, chấp thuận mất mát một thứ gì đó để thực hiện hoài bão của mình. Và khi còn trẻ chúng ta có quyền cháy với đam mê của riêng bản thân.

Ngay từ bé Cường đã có niềm ham mê với màu áo lính.
Ở Việt Nam, đại học trong khoảng lâu vẫn luôn là một trong những cánh cửa thành lập ra tương lai tươi sáng cho người trẻ, vậy việc bạn quyết định rời ghế giảng tuyến phố để theo nghiệp bộ đội có vấp phải sự phản đối của gia đình?
Khi Cường san sớt quyết định dừng việc học với mái nhà, ba mẹ mình rất sốc. Thậm chí họ còn không muốn nhìn mặt chính mình trong thời điểm dài. Nhưng bằng những cố gắng thực hiện mong ước, Cường dần dần tìm cách thuyết phục ba mẹ bằng những việc làm cho thực tại. Nhận ra những gì mà Cường đã làm được cho phố hội, ba mẹ cũng phần nào đó không còn run sợ hay giận bản thân nữa. (cười)

Quyết định của cậu vấp phải sự phản đối trong khoảng mái ấm.
Thời gian đầu học tập tại trọng điểm huấn luyện chắc chắn sẽ chạm mặt phải những khó khăn, có bao giờ Cường cảm thấy buông xuôi và muốn từ bỏ?
Thời điểm đầu học tại trọng điểm mình chạm chán phải khá phổ thông khó khăn. Phải làm cho quen với yếu tố lệnh, qui định của lĩnh vực từ tiếng nói đến dáng đi, phải học tập dưới trời nắng lẫn trời mưa những nhân tố mà trước kia Cường chưa trải đời qua. Đa dạng hôm trời nắng như thiêu như đốt phải luyện tập cảm giác rất mệt và nản. Nhưng nhớ lại sự tin tưởng của ba mẹ đặt tham gia bản thân mình và những ước mong còn dang dở Cường lại có thêm động lực để vượt qua những công đoạn gian khổ ấy.


Theo đuổi một công việc mang đặc biệt riêng, Cường có thể chia sẻ thêm về những nụ cười và những khoảng im trong công tác khác biệt của mình?
Công tác nào cũng có những lôi cuốn riêng của nó. Nghề cứu hộ, cứu nạn với Cường không đơn thuần là một nghề nghiệp mà còn là một trọng trách rất cao cả. Êm ấm với những người quân nhân như Cường đó là có thể giải cứu được người bị nạn thoát khỏi vùng nguy hiểm. Cái niềm vui đó chẳng thể nào diễn đạt được. Nó như sợi dây đưa công chúng tới gần nhau hơn không phân biệt màu da, giọng nói.

Nhưng chẳng phải lúc nào bản thân cố gắng cũng có thể cứu được người bị nạn. Có những trường thích hợp khi đến hiện trường, thì nhận thấy nạn nhân đã chết, nỗi đau ấy cứ dày vò, ám ảnh gần như các thành viên trong đội. Nhìn vào những sự việc đau thương ấy, Cường và bạn bè lại phải cố gắng rèn luyện, nỗ lực để không xảy ra những trường hợp tương tự trong mai sau.

Một ngày của người bộ đội cứu nạn sẽ diễn ra như thế nào? Và khi có sự việc xảy ra, công tác cụ thể Cường sẽ phải khiến cho là gì?
Một ngày của bộ đội à! (cười) Khá là lôi cuốn! Tụi Cường dậy thật sớm để đồng đội dục buổi sáng, vệ sinh tư nhân, vệ sinh doanh trại. Sau đó học tập rèn luyện kỹ năng, đọc báo, học tập rèn luyện thể lực, chơi thể thao, sinh hoạt tiểu đội... Và luôn trong tâm thái chuẩn bị hành động khi có thông báo cứu nạn.

Khi có sự việc xảy ra trên thực tế, Cường sẽ kiếm được tin cứu hộ sau đó xuất xe song song liên hệ địa phương nơi xảy ra vụ việc. Đến nơi thì sẽ khai triển đội hình để ứng cứu, ví như trường thích hợp nạn nhân đã chết thì sẽ bàn giao thi thể người bị nạn cho địa phương và lập biên bản cứu hộ.

Phải luôn trong tâm thế chuẩn bị 24/24 xuất hiện tiếp ứng người bị nạn, bạn có còn đa dạng thời gian dành cho bản thân hay mái nhà?
Quả tình khi khiến cho công tác này, Cường không có thời điểm cho gia đình hay cho mình. Tuy nhiên Cường cho rằng gia đình sẽ thông cảm cho tính chất công tác bản thân. Trông thấy những sự việc đau lòng xảy ra, Cường cảm kiếm được rằng những thiệt thòi nhỏ nhắn nhoi của chính mình không là gì đối với mất mát mà người địa phương đang phải chịu. Vậy nên hy sinh một chút ích lợi cá nhân để cho phường hội bớt đi những âu lo, phiền muộn cũng là yếu tố nên làm cho mà.

Công việc hầu như choán trọn thời điểm của anh chàng.
Mái ấm thì chắc sẽ cảm thông cho công việc của bạn, nhưng Cường có sốt ruột rằng người yêu của bạn sẽ phàn nàn về việc này không?
Chuyện tình cảm đến một độ tuổi nhất định cũng phải có. Dĩ nhiên mình cũng bi đát vì không thể dành đa dạng thời gian cho người ấy của chính mình. Nhưng bổn phận của một người bộ đội nhiều lúc không cho phép chính mình xao nhãng hay để tình cảm tư nhân xen tham gia. Dù vậy nào ích lợi cộng đồng phải đặt lên hàng đầu. Chắc có nhẽ cho nên mà bản thân vẫn chưa có ai. (Cười)

Khiến cho những công tác thầm yên, hi sinh rất nhiều cho quần chúng, nhưng tuổi nghề lại khá ngắn, có bao giờ bạn nghĩ lại rằng nếu như không từ bỏ đại học thì hiện nay đã có một công việc đỡ vất vả hơn, có tương lai hơn?
Công tác cứu nạn cứu hộ nhiều lúc không mang tới cho bản thân phổ biến lợi ích về vật chất, cùng những hào nhoáng về danh vọng. Nhưng nhận ra nụ cười, những giọt nước mắt hạnh phúc khi cứu được một người bị nạn, bản thân và động đội vẫn muốn âm thầm góp sức cho tới trùng hợp còn đủ sức lực nữa thì thôi.
Đối với cá nhân Cường. Khi còn trẻ phải sống làm cho sao cho thật ý nghĩa. Mình từng nghe một người nói rằng: "Cái từ trần yên ả nếu như khi chết chính mình làm được một yếu tố gì đó thật ý nghĩa".

Với Cường còn trẻ thì phải nỗ lực khiến những điều ý nghĩa.
Cảm ơn Cường về những chia sẻ ngày hôm nay. Chúc bạn thật nhiều sức khỏe để luôn kết thúc tốt công tác của bản thân!
Tham khảo thêm: tin tức nhanh thế giới
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét