(iBlog.vietnam) – Dung không còn phân biệt được đúng sai, cô như con thiêu thân xả thân ngọn lửa tình với Đức.
Dung ngồi nhìn căn phòng thêm một lần nữa. Cái cảm giác vui vẻ và lâng lâng vui sướng khi bên nửa kia giờ đây chỉ còn lại nỗi điếm nhục ê chề. Căn phòng trở nên đáng sợ khi từng món thiết bị gợi nhớ lên kỉ niệm đau đớn ấy. Gạt đi nước mắt, Dung xếp quần áo vào valy. Cô phải rời khỏi đô thị này, phải thoát khỏi vũng bùn lầy bất minh và mối tình nghiệt ngã mà cô đã sai trái phạm phải. Tất cả chỉ vì Dung đã cướp một nửa của bạn.
Trong lúc Dung gấp quần áo, tiếng gõ của phòng vang lên. Không đợi Dung mở cửa, Trang xả thân phòng, gương mặt hớt hải:
– “Sao tự nhiên cậu lại chuyển đi thế, mà cũng không lên tiếng gì cả. Chỉ nhắn mỗi cái tin tương tự là đi thật sao? Tớ cũng chỉ vừa mới về thôi mà, tại sao cậu không ở lại”.
Dung quay mặt tham gia trong, lau nước mắt thật với tốc độ cao và nỗ lực phấn kích quay về để Trang không nhìn thấy sự dị kì. Dung nắm lấy tay bạn:
– “Có một chuyện tớ chưa nói với cậu. chậm tiến độ là tớ có người ấy rồi. Tớ chưa có dịp giới thiệu cậu với anh ấy vì anh ấy đi công tác xa. Những tưởng anh ấy sẽ quay về nhưng không được. Cho nên tớ chuyển tới sống ở đô thị với anh ấy luôn vì yếu tố đó dễ dàng hơn cho chúng tớ sau này”.
Ảnh minh họa
– “Chứ ko phải cậu có gì đó giận tớ chứ”
– “Không, làm sao mà giận cậu được cơ chứ. Chúng ta vẫn mãi là bạn tốt mà”
Nhị trong khoảng “Bạn tốt” khiến Dung trinh nữ khi nói ra. Cô nắm bắt, mình không xứng đáng với từ thiêng liêng đó. Cô là một người bạn tồi, rất tồi. Cô không đáng để Trang coi trọng và thương yêu đến như vậy. Giờ đây, cô lại hèn nhát không dám thú kiếm được đông đảo vì cô sợ. Cô sợ cái nhìn khinh bỉ của bạn bản thân mình, sợ phải thấy sự im lặng của bạn. Vì thế mà cô ra đi, bịa ra một câu chuyện không có thật để che chắn cho duyên cớ thực tại.
Cách đây 1 tuần, Dung vừa đi trút bỏ đứa con của chính mình sau lời nói thờ ơ của Đức. Anh ta nói: “Chuyện chúng mình chắc chẳng đi đến đâu đâu, em bỏ cái thai đó đi còn có thời cơ làm lại. Anh sợ không có nghĩa vụ với mẹ con em được đâu”. Không cần Đức nói hết câu, Dung đã cười nhạt rồi quay đi. Cô nắm bắt thế là hết. Thế là xong xuôi mọi hi vọng về một người nam nhi tử tế trong nghĩ suy của Dung. Hắn chỉ là một kẻ lợi dụng, còn Dung, cô đã bán rẻ lương tâm, danh dự và đạo đức của bản thân mình để cho hắn lợi dụng.
Trước ngày Trang đi nước ngoài công việc 9 04 tuần, Dung đã nghĩ đó là thời cơ cho bản thân. Lâu nay nay, Dung yêu thầm Đức dù biết rõ Trang và anh ta đã lên ý tưởnrg cưới nhau. Nhưng thời điểm đó nhị người luôn kế cận cho nên Dung không có cơ hội để thân cận. Khi Trang đi công tác, cô còn nhờ Dung hãn hữu xem xét hộ bạn trai, phòng khi bạn trai đi với cô nào. Dung hứa hẹn hẹn với bạn nhưng trong lòng thì mừng lắm.
Dung bào chữa cho hành động của chính mình là vì tình yêu luôn phải đương đầu. Chỉ cần Đức và Trang chưa cưới thì Đức vẫn là một người đơn lẻ và Dung vẫn có quyền được chinh phục Đức. Dung tin, cô có đủ sức thu hút hơn Trang để khiến Đức phải mê đắm.
Và mọi chuyện đã diễn ra đúng như vậy. Chỉ chưa đầy 1 04 tuần sau khi Trang đi, Đức đã ngã vào vòng tay của Dung. Dung hoan lạc với điều đó. Cũng không quá khó khăn nắm bắt vì Dung nóng bỏng, gợi cảm và quan trọng là Dung chủ động tiến công nên Đức khiến sao cưỡng nổi. So với cô gái lúc nào cũng hiền khô, cũng nữ tính như Trang thì Dung có ma lực hơn phổ thông. Trang tẻ nhạt và nhàm chán còn Dung lúc nào cũng nhộn nhịp.
Dung không cảm thấy chính mình có lỗi. Trai chưa hậu phi, gái chưa chồng yêu nhau là chuyện bình thường. Trong cuộc sống, đâu phải yêu một người là yêu mãi. Giờ đây, trái tim Đức hướng về Dung thì họ ở bên nhau thôi. Có gì mà phải hổ ngươi vì tình yêu đó. Bất chấp khiến yếu tố có lỗi với người bạn thân mật bao năm, Dung vẫn ngang nhiên bên Đức.
Đức cũng hẹn hứa hẹn với Dung phần nhiều về chuyện ái tình của anh ta với Trang sẽ kết thúc khi Trang về nước. Anh ta nói xưa nay nay tình cảm với Trang là trung thành rộng rãi hơn tình ái. Chỉ tới khi bên Dung anh ta mới nắm bắt thế nào là tình yêu đích thực. Những lời ngọt ngào, mơn trớn đó làm Dung đam mê, hạnh phúc. Cô không còn phân biệt được yếu tố gì là đúng, sai, phải, trái. Dung xả thân ái tình đó như thiêu thân dấn thân lửa.
Nhưng rồi khi thời điểm chỉ còn khoảng gần 1 bốn tuần nữa Trang về nước, Đức đã lãnh đạm tuyên bố chia tay. Dung đã sẵn sàng cho mình một lá chắn hoàn hảo để buộc Trang phải trong khoảng bỏ Đức trong trường thích hợp Trang cũng gan lì đấu lại. Cô để cho mình có bầu. Cô tin chắc rằng cái thai đó sẽ là vũ trang làm cô thành công người bạn thân của bản thân trong cuộc chiến giành lấy người đàn ông bản thân yêu này.
Thế mà Dung đã lầm. Dung đã thua. Do vì người đại trượng phu tên Đức đó đâu có yêu cô. Hắn ta chỉ lợi dụng thể xác của một cô gái mù quáng như Dung mà thôi. Khi Đức nói thẳng vào mặt Dung: “Em cướp nửa kia của bạn thì không tốt rồi. Bởi vậy mà anh chẳng thể chọn em. Anh sẽ quay về bên Trang. Nếu như em còn coi Trang là bạn thì tốt nhất em nên giữ lạng lẽ về chuyện của chúng ta”.
Dung đã thua, thua một phương pháp thảm hại. Dung nhận ra rằng cướp giật không hề là cách để có được tình ái đích thực. Hơn nữa, gã đại trượng phu mà cô dù có cướp được đi chăng nữa cũng chẳng đàng hoàng gì. Một chính mình đi phá thai, Dung nuốt cơn tủi hờn vào trong và sắp có một sự cay đắng không thể nào tả nổi.
Dung bước lên toa tàu, đưa tay vẫy chào tạm biệt người bạn thân của mình. Ở phía dưới, Trang khóc như mưa vì chia tay bạn. Dung quyết định mang theo xuống mồ kín đáo về chuyện tình vụng trộm của cô và Đức vì không muốn làm Trang khổ. Dung đã gây ra quá rộng rãi phạm tội với Trang rồi. Ví như để Trang biết vấn đề đó nữa, cô ấy sẽ như thế nào?
Tàu thong thả chuyển bánh, bên dưới, Trang vẫn đau đáu nhìn theo bạn. Bất thần, Dung khiêu vũ xuống từ toa tàu, chạy gần về phía bạn bản thân mình. Dung không cho phép bản thân im thin thít. Cô cần thú nhận đông đảo để Trang hiểu được con người của Đức thật sự là như thế nào. Dung đã có lỗi với Trang nhưng nếu để Trang mãi bị lừa dối bởi một gã đại trượng phu như Đức thì tội của Trang còn lớn hơn nữa.
Trang thất thần nghe câu chuyện mà Dung nói. Trang cứng ngắc hơn phổ quát so với những gì Dung mường tưởng. Dung khóc và ủ ấp lấy bạn cầu xin dung thứ. Trang đưa tay vỗ nhẹ nhập vai bạn cổ vũ: “Hãy cứ đi tới đâu đó cho lòng thư thái lại. Hạn độ nào cảm thấy bình yên trong tâm hồn, hãy trở lại Dung nhé. Chúng chính mình vẫn là bạn”.
Trang quay bước ra về. Dung biết, sau cái ngoảnh đầu đó sẽ là một quyết định lớn đối với Trang. Dung cảm thấy nhẹ lòng khi Trang mạnh mẽ tương tự để đối diện với sự thực hung tàn này. Dung cầu mong đời Trang sẽ chạm mặt người xứng đáng để yêu, vì Trang đáng được hạnh phúc…
Xem nhiều hơn: Play Boys
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét