Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Trung thu, mẹ chồng quở trách bắt nghỉ làm cho về quê thưởng thức, thu vén - Tâm can

Đời người thiếu nữ khi lấy chồng, đúng là bất hạnh. Đâu phải cuộc thế được sống theo ý bản thân. Người ta thường đứng ở ngoài và khuyên bản thân phải mạnh khỏe lên, phải tranh đấu đòi quyền thanh nữ, phải cho đàn ông thấy, ta có quyền được sống như họ. Đúng đó, nhưng mà nghĩ vậy mà không được vậy. Vì ví như có tuân theo ý bản thân, sống đúng như người nam nhi đang sống thì phụ nữ ngay lập tức bị ‘đào thải’. Vì nhân tố là, đàn ông không chấp nhận người thiếu phụ của chính mình được hòa bình, được bay dancing khi đã có mái ấm. Và càng không hài lòng chuyện bản thân mình vượt quá khuôn khổ của người làm mẹ, làm vợ, khiến cho con dâu…

Lấy chồng, khổ hơn cả là sống với nhà chồng không dễ dãi. Khổ hơn nữa ví như như gặp gỡ phải người mẹ chồng khó chịu. Mẹ chồng tôi là một ví dụ điển hình. Kể ra, trần gian sẽ cười vào mặt bản thân, nói bản thân mình là vạch áo cho người xem lưng, nhưng không. Tôi nào có khiến cho vấn đề đó, chỉ là, những rấm rứt trong lòng không nói, sẽ khổ tâm cực kì.

trung-thu-me-chong-mang-mo-bat-nghi-lam-ve-que-an-uong-don-dep-mechong-1473939063-width500height300 Đời người đàn bà, tưởng lấy chồng ở xa, tự lập là sướng, nào ngờ, vẫn bị mẹ chồng quản ở sau. Tôi đã không nói ra câu nào để phiền lòng chồng nhưng Trung thu thì nhất mực chẳng thể về. (Ảnh minh họa)

Tôi phải đương đầu khi đứng giữa chồng và mẹ chồng. Sống ở thị trấn đã lâu, bố mẹ chồng thì ở quê, tôi và chồng có nhà riêng, tự lập cuộc sống của bản thân mình. Ấy vậy mà, mẹ chồng lúc nào cũng bắt chúng tôi về. Nhà cách thức hơi xa, gần 100km, thế mà mẹ cứ bắt chúng tôi về liên tiếp. Cuối tuần cũng bắt về vì bảo nhớ cháu. Giỗ chạp, dù là giỗ cụ từ xa xưa, dù là rằm, mùng 1, mẹ chồng đều bắt về hết. Mẹ không cần biết công việc nghỉ rất không dễ dàng, cũng không cần đon đả chuyện chúng tôi sắp xếp thế nào, chỉ cần mẹ muốn về là phải về.

 đọc thêm: Dân mạng rần rần khoe ảnh và hoài niệm về phá cỗ Trung Thu xưa - nay

Chồng tôi lại nghe lời mẹ, nên thường hay xin nghỉ để tranh thủ về trong ngày. Tôi thì gian khổ hơn phổ quát nhưng nói ra, mẹ có hiểu cho tôi đâu. Mẹ luôn nói tôi kiếm cớ để trốn tránh bổn phận làm cho dâu. Thôi việc nào phải việc đơn giản như đi mua một mớ rau. Mà cuối tuần thì còn không nói, đằng này, mẹ cứ bắt về thì dù là ngày nào cũng phải về. Tôi khổ cực vì mối quan hệ của tôi và mẹ ngày một trở nên trầm trọng. Tôi cãi lại thì mẹ lăng mạ, mắng mỏ. Mẹ đi nói với cả xóm thôn họ hàng là tôi không có nghĩa vụ với mái nhà chồng, lười biếng, sợ thổi nấu quét dọn.

Đời người thanh nữ, tưởng lấy chồng ở xa, tự lập là sướng, ngờ đâu, vẫn bị mẹ chồng quản ở sau. Tôi đã không nói ra câu nào để phiền lòng chồng nhưng Trung thu thì nhất định không thể về. Còn ở trên này đưa con trẻ trong nhà đi chơi. Nhưng mẹ không đồng ý. Mẹ còn mếu máo với chồng tôi là số khổ vì có một cô con dâu không nhân thức nghe lời.

Nhà xa hơn 100km, nói thật, nhì tháng về một lần đã mệt rồi chứ không nói là thời điểm gì cũng phải về. Có những việc cần thiết thì về, việc không cần thiết thì xin bố mẹ nắm bắt cho. Ấy thế mà…

trung-thu-me-chong-mang-mo-bat-nghi-lam-ve-que-an-uong-don-dep-mechong1-1473939085-width500height336 Nay Trung thu, tôi đang ở nhà chồng ăn uống, thu vén, nghỉ cả một ngày rồi sáng mai lại phải dậy trong khoảng sớm để đi rồi đi khiến cho. (Ảnh minh họa)

Bao năm khiến dâu, tôi cũng vẹn tuyền, có bao giờ tiếc ba má gì đâu. Tôi khổ tâm vì những điều mà mẹ chồng nói về chính mình. Bị tiếng là nên lần nào về nhà chồng, họ hàng và hàng xóm cũng nhìn tôi bằng con mắt khó chịu.

Cuộc sống xa nhà, tây riêng, tưởng là được tự do ngờ đâu, vẫn bị dựa vào vào mái nhà chồng. Mẹ chồng không nắm bắt chuyện, hay bắt bẻ, gây khó dễ thật khiến cho người khiến cho con dâu như tôi mệt mỏi. Về quê xa như thế, mất việc là một chuyện, chuyển di mệt nhọc, tốn chi phí cao là chuyện đáng nói. Tôi đâu phải người giàu sang gì. Mỗi chuyến di chuyển như vậy mất bao nhiêu tiền mẹ có nhân thức không. Tôi như thế thì làm gì còn tiền dành dụm. chậm tiến độ là chưa kể, 04 tuần nào chúng tôi cũng phải gửi về biếu ba má một vài triệu xem như là tiền đóng góp, thờ phụng ông bà với anh chị em.

Nay Trung thu, tôi đang ở nhà chồng ăn uống, quét dọn, nghỉ cả một ngày rồi sáng mai lại phải dậy trong khoảng sớm để đi rồi đi khiến. Tình thật, tôi không thể không nói ra nhân tố này nhưng đã có lúc, tôi muốn bỏ chồng lập tức dù lòng còn vô cùng yêu anh. Chỉ là, mẹ anh không cho tôi được sống thoải mái. Gượng nhẹ lại thì bị anh quở, không dễ dàng xử. Tôi không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa. Hay tôi cứ làm găng, kệ mẹ chồng thích nghĩ sao thì nghĩ rồi chuyện đến đâu hay đến đó. Lúc đó li hôn cũng vừa…?

Theo Lương Lương / Tìm hiểu


Xem thêm: Play Boys

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét