(iBlog.vn) – Hiểu lầm không phải nguyên cớ làm cho người ta lạc mất nhau, chính sự thiếu lòng tin, sự tự tôn quá lớn mới khiến người ta buông tay nhau, để rồi sau này có ân hận cũng không còn kịp nữa.
Vũ miết tay xuống bàn, nhìn chằm chặp vào màn hình laptop. Tin dặn dò đến ban nãy lấp láy rồi màn hình tự động khóa đen kịt, nhưng nội dung của tin nhắn một số chữ ngắn ngủi ấy lại khiến cho cậu ngần ngại mãi. “Đóng giả khiến người ấy tôi 3 04 tuần được không? Nhờ ông đó, giúp tôi đi mà!” Tin nhắn được gửi tới không khách hàng nào khác chính là từ Thảo Nhi, cô bạn mà chính cậu đang thầm thương trộm nhớ từ khá lâu rồi. Mặc dù gọi là yêu đơn phương, nhưng thực ra chỉ là xem xét hơn một tẹo, vồ cập hơn một chút, chứ chưa bao giờ thể hiện ra bên ngoài. Vì vậy nên chẳng có ai nhân thức tình cảm của cậu, ngay cả đám bạn thân thiết nhất, và cả chính Thảo Nhi, trừ con bạn thân trong khoảng hồi còn học tiểu học. Do vì thân quá nên hồ hết biểu hiện của cậu đều không qua nổi mắt Dung.
Ảnh minh họa
– Đắng,… à mà thôi! Nhưng mà tôi thấy đây là thời cơ tốt cho ông đấy chứ! Nhận lời đi, ok đi còn chần chờ bịn rịn gì!
– Nhưng bà không thấy à? “Đóng giả” thôi, bà nắm bắt từ “đóng giả” là gì không?
– “Đóng giả” thì đóng giả, ban đầu thì giả, về sau muốn trở thành “thật” được thì phải dựa vào tham gia kĩ năng của ông chứ! Haizz nghĩ đa dạng thế khiến gì? Thời cơ chắc bộ đến với ông phổ quát lần lắm hả?
– Nhưng tôi không muốn lợi dụng cô ấy!
– Lợi cái gì mà dụng? Có thời cơ được ở kế bên biểu lộ để mắt nàng một bí quyết công khai thì bằng lòng đi, dù sao nàng chẳng thiệt, ông biết đâu lại gặp gỡ may. Khổ lâu rồi sướng quá không chịu được hả? Thế là chỉ một vài phút sau đó, một tin nhắn được gửi tới máy Thảo Nhi. Vũ mỉm cười khóa bàn phím. Dù Thảo Nhi có vì mục đích gì mà nhờ cậu làm diễn viên không lương thì cậu cũng phải chấp hành nhu cầu của bản thân. Dung nói đúng, lần này cậu sẽ có cơ hội được ở bên cạnh Thảo Nhi một bí quyết đường đường chính chính, có tức là được thoải mái biểu hiện là người tình của cô ấy, được dễ chịu chăm bẵm và đon đả cô ấy, để cô ấy thấy được cậu là một người xứng đáng để yêu như thế nào. Thảo Nhi gửi mail cho Vũ một bản ý tưởnrg dài những điều cần làm. Vũ vừa đọc vừa cảm thấy bi đát cười. Kỳ thực những yếu tố này quá dễ chơi, và nếu như Thảo Nhi xem xét một tí sẽ kiếm được thấy có đông đảo việc trong danh sách này cậu đều đã từng khiến cho cô. Người ta vẫn nói con gái nhạy cảm, nhưng trong một vài chuyện quan trọng, lại ngốc nghếch đến bất ngờ. – Tôi có thể hỏi lý bởi vì sao bà buộc phải đóng kịch thế này không? Vũ chở Nhi ngồi đằng sau, vừa phóng xe trên đường vừa ngoảnh lại ra vẻ hỏi một câu bâng quơ nhưng tim thì đập thình thịch, sợ hãi, đợi mong. Kể ra biết được nguyên nhân mới tốt, cậu sẽ dễ tìm được phương pháp tốt hơn để tiếp cận với tình cảm của Thảo Nhi. – Ông nhớ Lâm, người ấy cũ của tôi lúc trước không? Nghe tới cái tên đó, và danh xưng phía đằng sau phát ra trong khoảng chính miệng Nhi khiến cho Vũ cảm thấy hơi bị khớp. Tay lái bất giác lạng sang một bên, tất nhiên được cậu nhanh chóng cân bằng. Với giọng điệu “thông thường” nhất, cậu trả lời Thảo Nhi. – Có, sao thế? Nghe nói cậu ta đi du học nước ngoài một số năm nhưng mà? – Về rồi! – Sao? – Ừ, về rồi! Đang khiến ở công ty tôi! – Rồi sao nữa? – Hắn lại đang có bạn gái. Nhìn cái kiểu dương dương tự mãn ấy tôi không chịu được. Hắn tưởng bản thân là khách hàng nào? Trước lúc lên may bay còn nói tôi ở nhà đợi hắn, vậy mà sau 1 năm đã có người yêu mới, xa xôi muốn chia tay. Ông xem, giờ hắn về mà bên cạnh tôi vẫn chẳng có bạn nào thì có phải tôi quá kém cạnh không? Nghe những lời quát tháo dỡ tưởng như đanh đá làm cho người khác sợ này của Thảo Nhi, đột nhiên Vũ lại cảm thấy cô quá trơ trọi, cũng đã phải chịu quá đa dạng tổn thương. Dù rằng cô mạnh mồm nói ra, nhưng lại không thể giấu nổi sự yếu ớt khởi hành trong khoảng chính trái tim bản thân mình. Con gái quá mạnh bạo và cứng cỏi đâu phải là vấn đề hay? Quá mạnh khỏe và cứng cỏi, chỉ hay tự làm khổ bản thân. Thế là hàng ngày Vũ đều đặn dậy sớm đón Thảo Nhi đi khiến cho. Mặc cho thời điểm biểu của viên chức công sở trái ngược hẳn với dân nhiếp ảnh như cậu. Tất nhiên, cảm giác này cũng thật mới lạ, dù rằng là đóng giả nhưng nó hơn đa số việc cậu phải âm thầm khiến mọi thứ như hồi còn yêu đơn phương. Vì Lâm và Thảo Nhi có quá đa dạng bạn chung nên tuy nhiên khi Lâm về nước, những buổi tụ tập đồng đội đều phải có sự sinh ra của cô. Dĩ nhiên cô có thể sắm nguyên nhân để không tới, nhưng cô ghét việc người khác bàn tán mọi thứ về mình sau lưng bản thân mình, nên những buổi tụ tập thế này, sự sinh ra của Vũ là vô cùng quan trọng. Thực ra nhân tố Thảo Nhi nhờ Vũ rất dễ chơi. Cậu chỉ cần hàng ngày đưa cô đi khiến, tan sở thì đón cô về, những buổi gặp mặt mặt đồng đội thì chăm chỉ tới làm cho bạn diễn, phối hợp với cô một cách ăn khớp để tránh con mắt khiêu khích từ phía Lâm, cũng như những lời đàm tiếu suy đoán của đám bạn học cũ. – Nhi, trong khoảng lúc về tới giờ bản thân chưa uống riêng với nhau lần nào. Anh với Nhã mời em một ly! Lâm bước đến gần Vũ và Nhi, nở một niềm vui tai quái, vừa khảo sát, vừa khiêu khích, lại vừa hoài nghi, suy đoán khiến cho người khác cảm thấy không thở được. Vũ vòng tay ra sau lưng, vừa căn vặn ấp ủ Nhi vào trong lòng, một tay cầm ly rượu chát quà sóng sánh trong ly, đưa về phía Lâm. – Bữa nay cô ấy hơi mệt, anh không phiền nếu như tôi uống thay chứ? Cô ấy sẽ chạm ly với nhị người, còn tôi sẽ uống. Thế nào? Cô gái đi cạnh Lâm tên Nhã rất xinh đẹp, một kiểu con gái dịu dàng, trang nhã điển hình vẫn thường hiện ra trong các buổi giao lưu quý phái, hoàn toàn phù hợp với công tử nhà giàu như Lâm. – Được, không vấn đề gì! Nhưng có chuyện tôi vẫn thắc bận rộn. Hai một nửa nhau từ khi nào vậy? Người Nhi hơi run lên một chút, Vũ siết chặt eo cô để trấn an, đồng thời hơi ngả người quay sang ngắm cô một lúc, đúng kiểu hành động ý trung nhân ngọt ngào mà các cặp đôi tầm thường vẫn bỏ ra cho nhau. Tất nhiên khi Vũ đang định công bố tư vấn thay Nhi thì thấy cô cất giọng, chắc chắn và kiên trì. – Vừa qua thôi! Nhưng tôi không nắm bắt vì sao anh lại tò mò về chuyện của chúng tôi? Anh cũng lo nhiều chuyện thật đấy! – Tất nhiên rồi Nhi, một nửa cũ sống ra sao anh phải được biết chứ. Ít nhất cũng là đánh giá hộ xem người đến sau có tốt với em không anh mới yên tâm được ấy mà. Nhi nhìn vẻ mỉm cười giả lả đúng chất sở khanh của Lâm mà thấy lợm giọng. Rõ ràng anh ta đá cô, sau khi lừa được cô vì chơi trò cá cược ấu trĩ với tập thể bạn phú quý lắm tiền tài anh ta liền đá cô thẳng tay không thương tiếc nuối. Bây chừ nhớ lại khoảng thời gian đó, chính Nhi còn thấy không muốn nghĩ đến, thế mà anh ta còn ngang nhiên nhắc tới, ra vẻ bản thân chính là tên người tình cũ có lòng tốt nhất cõi tục này. – Anh lặng tâm, anh ấy không “tốt” được như anh! Nhưng quan trọng là anh ấy yêu tôi thật lòng, với tôi thế là đủ. – Thế sao? Vậy thì phải chúc mừng em rồi! Vũ hoàn toàn hiểu suy nghĩ hiện tại của Nhi, chính anh còn cảm thấy khó tính với những lời nói bóng gió ấy của Lâm. Mặt Nhi hơi biến sắc, không biết là do nhân tố hòa trong phòng quá lạnh hay là vì nguyên nhân gì mà tay Nhi lạnh toát. – Xin lỗi anh! Tôi nghĩ nhân cách và nhân phẩm tôi thế nào chẳng hề can dự đến anh. Anh và Nhi đã chia tay, hiện thời tôi mới là người cần thân mật đến cô ấy, bảo vệ cô ấy, những người khác cảm phiền giảm thiểu xa cô ấy ra. Bữa nay tôi còn có việc, xin phép về trước. Cảm ơn anh vì đã gửi lời mời! Nói rồi Vũ khoác áo khoác ra ngoài chiếc váy cho Nhi, nhẹ nhàng ôm ấp lấy cô rồi gật đầu chào lịch sự với Lâm và Nhã, bước dần dần ra phía ngoài sảnh. Để lại Lâm đằng sau thay đổi hẳn sắc mặt, từ cười cợt, giả lả chuyển sang xì xầm rồi thoáng bi tráng. Lâm buông tay khỏi người Nhã, sải dần dần dài tham gia phía trong WC, sau khi vạt nước lên rửa mặt cho tỉnh giấc táo, anh ta gọi quản lý đến dặn dò rồi đi thẳng xuống tầng hầm lấy xe, phóng thẳng về nhà. Nhi ngồi sau xe Vũ, trời sắp nổi cơn giông, từng đợt gió mạnh ào ào chạy lướt qua như thể muốn đẩy mọi thứ đi càng xa càng tốt. Nó giống như tâm cảnh Nhi hiện thời, chỉ muốn đi đến một nơi nào đấy thật xa, để cô có thể xả hết mớ tâm trạng bức bối dồn nén trong người, để cô có thể hét lên thật to, gào lên thật to, trả lại hết cho dĩ vãng ngu ngốc ngày xưa vết thương do trò đùa của định mệnh gây ra. Dĩ nhiên, Nhi cũng bỗng dưng nhớ tới câu nói của Vũ với Lâm khi nãy. Dù rằng Nhi hiểu, Vũ nói những lời như vậy hoàn toàn là để làm tròn vai trò của bản thân mình, thực hiện đúng lời hứa hẹn mà cô đã nhờ cậu. Thế nhưng cái siết chặt ở eo và lời nói tưởng như thông thường nhưng lại khiến tim cô thốt nhiên nghiêng ngả. Dẫu chỉ là cảm giác, nhưng cũng làm cô cảm thấy bất thần! Cam đoan là do cô độc quá lâu nên khi có chỗ dựa lại bỗng thấy cảm động tới thế, cam kết là do phải chịu rấm rứt quá phổ quát nên khi có người đứng lên bảo vệ chính mình một cách thức vô nhân tố kiện lại cảm thấy như được an ủi qua cả một quãng thời gian âu sầu phải tự vực bản thân mình bước đi trong tổn thương. Bất giác Nhi đổ người về phía trước, phụ thuộc tấm lưng vững chãi của Vũ, nhì tay vòng ra ôm lấy cậu. Lỏng lẻo nhắm mắt nhắm mũi lại, cô nghĩ bản thân mình cần được nghỉ ngơi. … Công việc quá nhiều làm cho Nhi quay cuồng, lu bù cả ngày với đống giấy tờ, sổ sách cũng chẳng thể giải quyết xong hết được. Những lúc như thế Vũ lại hiện ra, kéo cô đi ăn trưa hoặc hãn hữu tậu cho cô cốc matcha mát lạnh, cốc trà sữa thơm nức hay đại loại là những món đồ ăn vặt mà cô thích ăn, chia cho cả phòng. Nên dần dần người nào khách hàng nào cũng nhân thức tới cậu bạn trai phóng khoáng, đẹp trai, biết vồ cập tới đại chúng của Nhi, cũng rất quý mến và biểu lộ sự quan tâm dành cho cậu mỗi khi cậu đến đón Nhi. Lâm là đàn ông của tổng tổng giám đốc, anh ta vừa về nước đã khiến cho ở phòng đầu cơ. Trong tổng công ty lớn mà cô đang làm việc, phòng đầu cơ chính là một vị trí mong ước của bất kỳ viên chức có tham vọng nào, kể cả Nhi. Ngay trong khoảng khi bước chân tham gia đây cô đã cố gắng hết bản thân, cực nhọc cố gắng, không hề để trở thành nhân viên mẫn cán, mà là để một ngày nào đó được bước chân vào phòng đầu cơ, phát huy hết năng lực của phiên bản thân cô. Vũ hoàn toàn nắm bắt áp lực ấy, nhất là khi tên Lâm đó cứ hay lảng vảng xuất hiện kế bên cô, vừa trêu gan, vừa trêu gan, mọi sự tấm tức cứ thế dồn nén trong lòng. Vì công việc của Vũ nhàn nhã nên anh có nhân tố kiện tốt để đóng vai một người tình mẫu mực. – Vũ, thực ra ông không cần phải tích cực như thế… Nhi ngồi sau xe Vũ ốm giọng. Cậu nhân thức cô đang cảm thấy những hành động của cậu là quan tâm quá mức quan trọng, vô hình thông thường khiến cho cô cảm thấy ngại ngùng hơn. – Sao phải ngại với tôi? Tôi nhàn hạ mà, tôi có phổ quát thời gian, tại sao không giúp bà được? Im tâm đi, có tôi lo rồi, tên kia sẽ không ho he gì được nữa! Thật lòng mà nói, sự hiện ra của Vũ không chỉ là cái cớ để ứng phó với Lâm, mà còn khiến cô vui hơn, bất giác thấy hy vọng hơn. Mỗi một câu nói, mỗi một cử chỉ vồ cập của cậu, dù là vì mục đích gì đi chăng nữa, cũng làm cho cô cảm thấy lặng lòng. Lâm bớt xuất hiện trước mặt Nhi để khuấy rối hơn, thậm chí còn có những ngày cô không còn nhận ra mặt anh ta nữa. Nhân tố này khiến cho cô rất vui, tất nhiên thời hạn 3 tháng sắp hết. Lời hứa hẹn của Vũ sắp hết công dụng, có tức là cô sắp phải “chia tay” với Vũ mất rồi. Vì yếu tố này mà Nhi lấn cấn, hồ nghi, lại ngập ngừng và lừng chừng mãi. Xem chung cuộc tình cảm trong lòng cô đối với Vũ trong thời điểm qua là tình cảm gì? Tại sao lại làm cho cô bứt rứt không yên như thế? Dĩ nhiên khi Nhi còn chưa kịp làm cho rõ tình cảm của chính mình thì hốt nhiên một ngày Lâm gọi cô tham gia văn phòng của anh ta. Đang ngập ngừng có nên tham gia hay không thì thu được công bố của trưởng phòng, nhờ cô đưa công bố tới phòng đầu cơ. Nhi tạm thời gác lại những nghĩ suy bộn bề trong lòng, ôm xấp lên tiếng dày cộp đến gõ cửa văn phòng của Lâm. Đối diện với cô là Lâm ngồi đằng sau bàn làm cho việc, vẻ mặt trầm tư tới khó khăn nắm bắt. Nghe thấy tiếng bước chân của cô, Lâm ngước mặt lên, sự hỗn loàn trong mắt anh ta không thể che lấp. Kể trong khoảng khi mới quen, chưa bao giờ cô thấy anh ta có biểu lộ như thế, kể cả lúc anh ta tức giận hay cực khổ. Bộc lộ này chính là biểu lộ của một người sắp mất đi yếu tố gì cần thiết lắm. – Nói đi, anh gọi tôi chạm chán riêng có chuyện gì? – Nhi, anh nghĩ có chuyện này cần phải làm rõ ràng với em… … Dung – bạn thân của Vũ hứa Nhi ra gặp mặt riêng. Nhi cũng đã từng gặp gỡ qua Dung một vài lần, bởi vì nhị người không thường xuyên xúc tiếp nên thời cơ thì thầm với nhau cũng ít, chỉ có vấn đề ấn tượng của Nhi về cô bạn này khá tốt. Dung linh động, thân thương, tính bí quyết lại khoáng đạt, khiến cho người ta liên tưởng tới tính phương pháp của một người con trai. Sau một hồi im lặng, cốc sinh tố trên tay Dung đã vơi đi quá nửa, cô mở màn vào thẳng vấn đề. – Nhi, bạn nhân thức Vũ thích bạn chứ? Thực ra Vũ thích bạn từ rất lâu rồi! Tiết lộ động trời này làm cho Nhi hơi thảng thốt, như một màn pháo hoa nổ trong đầu cô, ban đầu thì tiếng nổ có thể khiến cho người khác giật mình, nhưng sau đó sẽ là một khung cảnh cực kì dễ thương. – Tôi biết tôi tới gặp bạn thì thầm này nghe có vẻ hơi vô lý. Nhưng tôi nghĩ Vũ chắc chắn sẽ không bao giờ diễn thuyết với bạn. – Vì sao bạn có thể khẳng định vậy? – Cậu ấy thích bạn trong khoảng lâu lắm rồi, cũng chỉ âm thầm niềm nở tới bạn, chăm bẵm cho bạn. Bạn thử nghĩ xem, ví như không vì thế thì tại sao cậu ấy kiếm được lời giúp bạn một lời nhờ vả vô lý như thế? Lại niềm nở làm cho mà không một câu oán thù thán. Bạn nghĩ khách hàng nào có thể kiên nhẫn được như thế nếu chẳng hề một nửa yêu bạn? Bước ra khỏi quán café, Dung thở mạnh rồi ngấc đầu lên trời, những đám mây xám trôi nhè nhẹ, thảng hoặc có vài đợt gió lay tán cây xạc xào. Mặc dù cô không nhân thức kết quả thế nào, nhưng cô biết chính mình vừa làm cho một việc sáng láng. Ít nhất thì có thể giúp Vũ nói ra tình cảm của mình, ít nhất cũng có thể giúp tên bạn thân cứng đầu cứng cổ có một thời cơ khác. … Nhi xoay xoay cốc trà đã nguội ngắt, cô không nhân thức phải tạo dựng lời thế nào với Vũ, sau cuối cô cũng chọn nói cho cậu nghe tổng thể câu chuyện. – Vũ, chuyện tôi và Lâm ngày xưa hóa ra là chuyện hiểu lầm. Mặc dầu ban đầu anh ta có vì cá cược với anh em mà ve vãn tôi, nhưng anh ta nói về sau anh ta đã lỡ yêu tôi. Khi nhân thức chuyện tôi đã không cho anh ta giải nghĩa, không người điều khiển cắt đứt, không còn giao thông với nhau nữa. Anh ta bởi vậy mới muốn lôi cuốn sự chú ý của tôi bằng mọi cách thức. Vũ chăm chú nghe Nhi kể chuyện, trái tim cậu cũng nguội ngắt theo ly trà. Bên cạnh nhân viên pha chế giễu quên bỏ tuyến đường vào ly trà của cậu, uống tham gia cổ hủ họng thấy vị đắng ngắt xộc lên tận mũi. Cậu ngửng đầu tươi cười nhìn Nhi nhưng chẳng thể giấu nổi tia bế tắc lấp ló trong ánh mắt, uống một ngụm trà rồi cất giọng nhẹ nhàng. – Vậy thì tốt, dù sao thì cũng đã hết thời hạn 3 04 tuần rồi, tôi cũng phải kết toán lời hứa hẹn với bà! – Vũ, cảm ơn ông. Thật sự cảm ơn ông! Khi Vũ định lấy xe về thì Nhi đứng phía sau buộc phải đi dạo một lát. Nhị người bước dọc trên con phường đã nhuốm màu thu sang. Từng đợt gió lạo xạo lá cây khô dưới chân khiến mọi âm thanh đột nhiên chốc trở thành lờ lững rãi. – Vũ, tôi nên quay lại với Lâm chứ? Vũ khựng chân lại một tẹo, sau đó lại tiếp tục bước đi. Dù sao thì người Nhi yêu trước sau gì vẫn là Lâm, người tình “đồ giả” như cậu làm cho gì có nhân cách xen tham gia chuyện tình cảm của hai người ấy. Như thể diễn viên phụ không bao giờ có thời cơ biến thành diễn viên chính, có lẽ Vũ sẽ không bao giờ được khiến cho nam chính trong cuộc thế Nhi. Thở hắt ra một hơi, cậu tươi tỉnh quay sang cô bạn. – Nên chứ, nếu như nhị người vì hiểu lầm mà chia tay, vẫn còn tình cảm cơ mà. Sao chẳng thể quay lại được cơ chứ? – Tôi nghĩ rằng không được! – Tại sao? – Vũ, ông thích tôi? Hơn nữa còn thích tôi lâu lắm rồi? – Ừ! – Tại sao không nói với tôi? Vì sao không phủ nhận khi tôi hỏi có nên quay lại với Lâm không? Ông là đồ ngốc đấy à? -… Giữa dòng người ngược xuôi, Lâm nhìn trong khoảng cửa kính xuống trục đường phường sôi động, một cảm giác âu sầu dội lên trong khoảng tận đáy lòng. Sau cùng thì mặc dù anh dùng phương pháp nào, có tìm mọi nguyên lý, cũng chẳng thể khiến Nhi quay đi về kế bên mình. Anh đã hạ bản thân mình, vứt nhiệt liệt tự trọng của bạn dạng thân để níu kéo, xin cô cho anh một cơ hội, nhưng rồi câu giải đáp của cô vẫn là không. Cô nói rằng kể cả có là hiểu lầm thì tình cảm đã hết, cô chẳng thể về bên anh được nữa. Có những chuyện dĩ vãng, qua rồi chính là qua rồi, có vớt vát thế nào cũng chẳng thể khiến lại. Hiểu lầm chẳng phải nguồn cội làm người ta lạc mất nhau, chính sự thiếu lòng tin, sự tự tôn quá lớn mới làm người ta buông tay nhau, để rồi sau này có ân hận cũng không còn kịp nữa. Những làn gió khẽ đưa hương hoa thơm ngào ngạt, vị thu tràn về từng ngách ngách, tiếng còi xe inh tai cũng không làm giảm đi cảm giác ngọt ngào trong lòng Vũ. Nhi nắm lấy tay anh, mỉm cười đầy tinh ranh, chỉ có đi dạo phường thôi cũng làm cho cô sung sướng tương tự. – Này, hốt nhiên “giả” thành “thật”, lỡ yêu rồi thì tính sao? Nhi nghiêng đầu, chớp chớp mắt nhìn Vũ, như thể đang khiến khó cậu, cũng như thể chờ một câu tư vấn. – Ừ thì “lỡ” rồi, phải yêu thôi chứ tính toán gì nữa! – Nói vậy mà cũng nói à! Dỗi! Trong tiếng lào xào của gió, Vũ nhẹ nhàng ấp ôm lấy Nhi, khẽ hôn lên bờ môi đang phụng phịu của cô, nhoẻn cười ấm áp. – Nhi! Cảm ơn em đã “lỡ” yêu anh!
Xem tại: Play Boys
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét