Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

Thê thiếp tự doanh nghiệp tiệc kỉ niệm ngày cưới mà không cần sự hiện diện của tôi, vậy mới ghê! - iBlog - Blog tâm tư

(iBlog.vietnam) – Đến lúc này tôi mới trông thấy bà xã bản thân còn trẻ và rất đẹp. Thấy tôi, gương mặt tươi xinh kia không còn chút giận dỗi, thay vào đó là nụ cười thật tươi. Thế ra, quan niệm hạnh phúc của đàn bà là như thế.

Như mọi thiếu phụ trên cõi đời này, bà xã tôi cũng yêu thích sự lãng mạn của đại trượng phu. Sống với nhau gần 20 năm nhưng tôi không thể hiểu hết những gì cô ấy muốn. Tôi nghĩ, con trai chỉ cần giỏi kiếm tiền để lo cho bà xã con một cuộc sống ấm no, thời gian biểu cam kết, không la cà ăn nhậu và đừng để trái tim chính mình đi hoang là đủ.

Nhưng, bà xã không nghĩ vậy. Cô ấy thích những lời đường mật, thích những đóa huê hồng và những đêm hát với nhau, cùng ngồi bên nhau để thưởng thức và để tặng nhau những bài tình khúc. Nếu như là đàn bà độ mười tám đôi mươi thì tôi có thể thông cảm được, đằng này chúng tôi đều ở tuổi đứng tuổi và cả nhì đều qua một lần đò.

Chúng tôi không còn trẻ để có thể mộng mơ và thể hiện những hành vi lãng mạn mà theo tôi là không còn phù hợp với tuổi. Tóc hoa râm còn gì, chỉ cần tôn trọng nhau và cùng có nghĩa vụ với gia đình, như thế còn chưa đủ hay sao?

thoi-thi-cu-chieu-y-vo_102212553

Vừa rồi là kỷ niệm 20 năm ngày cưới, bà xã muốn công ty một bữa tiệc gọi là “đám cưới đồng” với đủ mặt bằng hữu, cô ấy ngỏ ý muốn chúng tôi sẽ cùng mặc trang phục như đám cưới, cô ấy mặc áo dài khăn đóng, còn tôi mặc veston. Trong buổi giao lưu còn có cả MC dẫn chương trình, có bánh cưới ba tầng, có nhạc sống và nhảy đầm.

Tôi không hài lòng. Tính tôi xưa nay vốn không thích phô trương, dù kinh tế khá giả nhưng tôi cũng không thích mấy trò sến súa kiểu ấy. Tôi chỉ muốn cả nhà cùng nhau đến một quán ăn sân vườn, gọi những món bản thân yêu mến rồi cùng chụp một vài tấm hình kỷ niệm. Chỉ có thế mà cô ấy khiến cho ầm lên, giọt ngắn giọt dài rằng tôi là người đàn ông khô khan không biết cách thức khiến cho thê thiếp vui, rằng tôi không thương vợ và coi tiền cần thiết.

Ban sơ tôi còn nhẫn nại cắt nghĩa, nhưng khi cô ấy khiến quá lên và nói những lời xúc phạm tôi đại loại như “trong mắt anh chỉ có tiền, cái gì cũng tính toán chi li, hoàng hậu không là cây đinh gì cả” thì tôi hết kiềm chế giễu nổi nên quát lên rằng: “Nếu em nghĩ tương tự thì cứ cho là vậy, khỏi cỗ bàn gặp mặt gì. Hôm đó mạnh bạn nào nấy mua thú vui theo thị hiếu là chấm dứt, đừng làm cho phiền nhau”.

Thế là cô ấy không nói không rằng xách túi áo quần tới ở luôn nhà bạn. Tôi cũng giận nên không thèm giao thông, tưởng trước ngày kỷ niệm cô ấy sẽ về. Nào ngờ, cô ấy tự bản thân tổ chức tiệc mà không cần sự hiện diện của tôi, vậy mới ghê!

Thu được tin nhắn của bạn cô ấy, tôi nghĩ suy khá lâu rồi được sự cung cấp tư vấn của đồng đội, tôi đành phải thù lù xuất hiện vào đúng thời điểm của buổi chiêu đãi trong bộ cánh chú rể với một bó hoa hồng đặc sắc trong tay, tiến đến bên hiền thê trong những tràng pháo tay cổ vũ…

Trời ạ! Tới lúc này tôi mới nhận ra hoàng hậu bản thân còn trẻ và rất đẹp. Thấy tôi, khuôn mặt tươi xinh kia không còn chút giận hờn, thay vào đó là niềm vui thật tươi và ánh mắt long lanh hạnh phúc. Té ra quan niệm êm ấm của thanh nữ là như thế, thôi thì mặc dù không thích, nhưng nhìn hậu phi vui như vậy tôi cũng vui lây và tự biết “sau này cứ chiều theo những gì cô ấy muốn”.


Đọc thêm: Tạp Chí Đàn Ông

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét