(iBlog.vietnam) – Quan hệ được phơi bày ra ánh sáng
Đầu của Nam Cung Nghiêu vẫn còn chưa hết đau, gấp gáp nhanh nhảu tài xế đến ngọn hải đăng, nhưng dĩ nhiên không sắm được Uất Noãn Tâm, chạy vội đến nhà cô. Cũng may, cô thành lập cửa, chỉ là thái độ có chút lãnh đạm. “Sao anh lại đến đây hả?”
“Xin lỗi, tối qua…….. anh………. quên mất.”
“Không sao cả.” Dù sao lòng anh cũng không có cô, thì làm cho sao có thể nhớ rõ chứ?
“Em tậu anh có việc sao?”
“Không có! Chỉ là muốn gặp gỡ anh thôi. Sắp đến giờ khiến rồi, anh đi tắm rửa trước đi! Người sặc sụa mùi rượu.”
Anh kéo cô lại. “Noãn Tâm, đừng dùng thái độ đó đối xữ với anh được không? Anh không hề cố tình.”
“Em biết! Chúng ta lúc khác hẳn nói tiếp được không? Sắp trễ giờ khiến rồi, anh đi tắm trước đi, trong nhà có quần áo lần trước anh để lại đó.”
Nhìn thấy cô thực sự không muốn nói, Nam Cung Nghiêu cũng không một thể níu kéo, đành phải cởi âu phục, đi vào phòng tắm.
Chưa đến hai phút, điện thoại của anh đổ chuông, Uất Noãn Tâm bật laptop, trên điện thoại lấp láy tấm ảnh hiển thị người gọi trong phút chốc làm cho mặt cô tái mách, tới môi cũng trắng bệch.
Cả người lạnh như băng, run rẩy, như bị ngũ lôi tiến công trúng. Cô thà rằng chọc mù nhì mắt bản thân, cũng không muốn nhận ra tấm hình đó.
Nam Cung Nghiêu đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Uất Noãn Tâm đưa lưng về phía chính mình, cầm laptop của bản thân mình, tiếng chuông vẫn chưa xong.
“Sao vậy?”
Cả người cô như hóa đá.
Nam Cung Nghiêu nghi ngờ lấy máy tính bảng, tấm hình hiển thị cuộc gọi của Vũ Nhi tất nhiên của tối qua sau khi say rượu, ‘hình ảnh trên giường’ của nhì người, ngay lúc đó anh cũng hốt hoảng, lập tức ngắt cuộc gọi, bít tất tay nắm lấy tay của Uất Noãn Tâm. “Em nghe anh giải thích……….. anh và Vũ Nhi không có gì hết……….. anh, tôi qua anh uống say………… không biết cô ấy chụp những tấm hình này lúc nào………….”
Uất Noãn Tâm tức tới nỗi khóe mắt đỏ au, căm tức nhìn anh chăm bẳm, ánh mắt đó làm cho anh bối rối. “Noãn Tâm, hãy tin anh, anh thực thụ không biết……..”
“Bốp…”
Một cái tát tiến công thẳng vào mặt anh, để lại vài dấu ấn đỏ chót.
“Anh còn muốn gạt tôi tới bao giờ?”
“Anh đích thực không nhân thức, điều do Vũ Nhi chụp…… lúc đó anh thực thụ uống say rồi….”
Cô hít một hơi thật sâu, khi vô vọng đến một mức độ nào đó, ngay cả giận dữ cũng chẳng còn sức. Nhắm mắt nhắm mũi lại, cũ rích họng khàn khàn phát ra tiếng. “Được, xem như anh không nhân thức. Cô ấy ko phải em gái anh, đúng không?”
Anh siết chặt tay lại. “Đúng! Cô ấy…….. là anh nhận nuôi.”
Cô lao đao lùi về sau vai bước, lòng giá lạnh, máu cũng ngừng chảy. “Vì vậy, anh đã sớm nhân thức rồi sao?”
“Xin lỗi!”
“Người anh muốn yêu nhưng không dám yêu, là cô ấy, đúng không?”
“………Phải! Nhưng hiện thời anh………”
“Đủ rồi! Một chữ tôi cũng không muốn nghe.” Uất Noãn Tâm cảm thấy bản thân mình từ đầu đến cuối là kẻ vô cùng ngu ngốc. Rõ ràng cảm nhận được quan hệ của nhị người đó không thông thường, anh nói hai người là bằng hữu, thế mà cô cũng ngu ngốc tin là thật.
Ha, cô là đồ ngu. Anh em gì, đêm hôm khuya khoắt nhị ngày ba hôm lại ngủ cùng nhau sao? Bằng hữu gì, ngay cả một người hoàng hậu như cô cũng bị ép phải dọn ra ngoài sao? Bằng hữu gì, mà có thể chụp những tấm hình lộ liễu như vậy sao?
“Noãn Tâm, anh biết anh sai rồi, em nghe anh nói……..”
“Tôi không muôn nghe tôi không muốn nghe………. anh tếch! Anh chim cút đi!” Cô gào thét khóc òa, đẩy anh ra ngoài. Nam Cung Nghiêu dùng một tay chống cửa. “Noãn Tâm……… em nghe anh……….”
“Mới sáng sớm, om sòm gì vậy hả?” Ngũ Liên đầu tóc lộn xộn đứng ở cửa, nhận ra Uất Noãn Tâm khóc thét như vậy, lập tức nổi lửa, vung nắm đấm qua đó. “Nam Cung Nghiêu, anh khốn khiếp dám chọc cô ấy khóc!”
Bụng Nam Cung Nghiêu cũng nghẹn đầy giận dữ, đúng lúc đang nổi nóng, cũng không khách sáo trả lại một đấm.
Nhị người có qua có lại, đều hung hăn tới nỗi muốn tấn công kẻ địch chết. Tấn công một trận, trong khoảng trên cầu thang lăn xuống dưới. Nam Cung Nghiêu đứng dậy trước, cưỡi lên người Ngũ Liên, một đấm tấn công vào mặt anh.
“Dừng tay, Nam Cung Nghiêu……… dừng lại………..” Uất Noãn Tâm đẩy anh ra. “Tôi không muốn nhận ra anh, anh đi đi! Đi……” Tiếng gào thét của cô dần trở thành nghẹn ngào. “Cần xin anh…….đi đi……”
Nhị mắt Nam Cung Nghiêu đỏ ngầu, oán giận nhìn Ngũ Liên, vạn bất đắc dĩ bỏ đi.
Uất Noãn Tâm ngồi phệt xuống đấy che mặt khóe, khóc tới nỗi khiến tim Ngũ Liên tan nát. Trên mặt dù bị thương, nhưng lại không cảm thấy đau, mà chỉ thấy đau lòng.
“Được rồi, đừng khóc nữa…… anh ta không đáng……..” Nữ tính ôm ấp lấy cô, an ủi một lần lại một lần. “Đừng khóc nữa……… ngoan…….. tôi luôn ở bên em mà…………”
Nam Cung Nghiêu xuống lầu, đứng im tại chỗ nhìn nhà Uất Noãn Tâm rất lâu, không nhân thức phải khiến sao. Anh bỏ đi, chỉ vì không muốn ép cô. Nhưng bỏ đi rồi, trong lòng lại rất bất an. Khác biệt kế bên còn có Ngũ Liên, anh có hàng ngàn hàng vạn cái không yên ổn tâm, thực sự hận chẳng thể xông lên nện cho cậu ta một trận. Lúc nào cũng thèm tí hon dãi vợ tôi của người khác, còn không biết xấu hẩu, muốn sắm cái chết đây mà!
Nhưng hiện giờ người anh thấp thỏm nhất không phải Ngũ Liên, mà là không biết phải giảng nghĩa quan hệ giữa anh và Vũ Nhi với Uất Noãn Tâm ra sao. Tình hình trước mắt, anh quả tình không bí quyết nào nói rõ mình và Vũ Nhi hoàn toàn trong sáng.
Không khỏi cảm thấy ăn năn, bản thân mình nên sớm thẳng thắn quan hệ của bè lũ họ vớ cô, ví như không cũng ko phải lâm tham gia cảnh ngộ như hiện thời.
Vi la.
“Xin lỗi, số máy người dùng vừa gọi hiện không liên lạc được, xin các bạn sung sướng gọi lại sau………..”
Trong điện thoại không xong truyền tới giọng tổng đài, Nam Cung Vũ Nhi càng cam kết, mọi việc đã diễn ra dễ ợt. Với sự nắm bắt nhân thức của cô với Uất Noãn Tâm, chắn chắn sẽ không muốn nghe Nam Cung Nghiêu nói, mà sẽ lấy cớ lảng hạn chế. Dĩ nhiên, phải để anh tắm rửa trước.
Lúc này gọi laptop qua, người kiếm được là cô ta, hình thiên nhiên cũng sẽ được cô ta thấy trước.
Ha, trước đây sao cô không biết, ở mặt này bản thân lại nhiều năm kinh nghiệm đến vậy chứ? Cái ả Uất Noãn Tâm ngu ngốc kia, chẳng phải là đối phương của cô ta!
Dựa vào cái gì đòi cướp con trai của cô!
Sau cuối thất bại, đau thương vô vọng, cố định là cô ta!
Đọc thêm: Play Boys
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét