Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

Gã chồng đồi bại và sự trắng trợn của cô người yêu

Qua các mối quan hệ thị trấn hội, Dương Ngọc Thanh, gã đàn ông có hiền thê và hai con quen nhân thức Nguyễn Hồng Linh, cô gái quê Cà Mau, kém anh ta 6 tuổi, viên chức tại một quán cà phê trên khu vực tỉnh giấc Hải Dương. 

Ban đầu chỉ là “bóc bánh trả tiền” sau dần giữa Thanh và Linh, phát sinh quan hệ xác làm thịt. Người thiếu nữ khiến cho cái nghề mẫn cảm như Nguyễn Hồng Linh vốn dễ dãi trong mối quan hệ, chỉ một thời gian ngắn đã ngã tham gia tay của Thanh; cả nhì thuê nhà sinh sống với nhau như hậu phi chồng. 

Bằng sự trải đời của chị ta, Linh biết rõ Thanh đã có gia đình nhưng vẫn điên cuồng xả thân mối quan hệ bất chính đó. Có cô bồ trẻ mến yêu, Thanh quên bẵng mất anh ta đã có thê thiếp và nhì con. Anh ta bỏ bễ gia đình, chẳng mấy khi về nhà, điên cuồng xả thân mối tình như kẻ say nắng. 

Mối quan hệ mờ ám của Thanh với người đàn bà thứ ba, chị Nguyễn Thị T (bà xã Thanh) hoàn toàn không nhân thức, chẳng hay. Anh ta về nhà ngày một ít hơn, ví như có gặp mặt thì dùng những lời nói thiếu văn hóa, để xúc phạm và trà đạp chị T. Anh ta nói với người phi tần đã bao năm chăn gối rằng không còn yêu chị và cương quyết đòi ly hôn... Thậm chí, Thanh còn lớn tiếng đuổi chị T ra khỏi nhà, bất chấp sự cản trở của mái ấm nhà anh ta.

Mối quan hệ phi nghĩa giữa Thanh và Linh sẽ bình yên trôi đi ví như người thiếu phụ này cam chịu thân phận là người thứ ba. Bao nhiêu năm sinh sống, Linh cũng hy vọng có một danh phận chứ không phải nhận ra tuổi xuân của mình càng ngày càng qua đi. Bên cạnh đó, những tranh chấp trong cuộc sống thường ngày cũng khiến cặp đôi này nhiều lần nảy sinh xô xát. 

Ảnh minh họa.

Trước thời gian xảy ra vụ án, giữa Thanh và cô một nửa hot bỏng xảy ra một trận khẩu chiến khá lớn. Linh sau đó đã hành lí tới ở nhờ tại nơi làm việc của người bạn gái tên là Võ Thị Lam Huệ (SN 1985, HKTT ấp Bình Phước A, xã Phú Quới, quận Long Biển, thức giấc Vĩnh Long), viên chức khách sạn 555 ở TP Hải Dương. 

Gã nam nhi bất nhân, vô nghĩa sau trận gượng nhẹ vã lại gọi điện thoại nhưng cô bồ của anh ta không đồng ý trở lại sống tầm thường. Trong lúc điên loạn, Thanh đã có một nghĩ suy điên dại, mang xăng đến nơi ở của người ấy nhằm gây áp lực, buộc cô ta phải quay về sống với Thanh. 

Nghĩ rằng làm cho, khoảng 16h ngày 7-8, Thanh tìm 2 chai xăng tới khách sạn 555. Khi Thanh tới nơi thì Linh và Huệ đang nằm ngủ trên giường. Sau vài câu thuyết phục không thành, đối tượng đã đổ xăng châm lửa đốt. 

Cô người tình và bạn gái của cô ta gấp rút chạy được ra bên ngoài; đồng thời hô hoán các nhân viên của khách sạn dùng bình cứu hỏa, dập tắt được đám cháy. Đối tượng Thanh sau đó đã bị Công an TP Hải Dương bắt giữ về hành vi tiêu diệt của cải Thanh.

Tâm tư đẫm nước mắt của người hoàng hậu bị bội nghĩa

Hơn một tuần chạy đến, chạy lui, chị Nguyễn Thị T (trú tại xã Sao Đỏ, thị phường Chí Linh, Hải Dương), bé dại sọm hẳn đi. Gọi laptop cho tôi, giọng chị nghẹn lại: "Nếu như chạm chán anh ấy trong trại tạm bợ giam, chị nhắn hộ rằng em và các con vẫn hy vọng và thứ lỗi cho anh ấy...". 

Nói về đấng phu quân đã từng có thời khói hương mặn nồng, chị không giấu được ái tình như thủa lúc đầu... Người thanh nữ đó vẫn chờ đợi rằng đó chỉ là những phút say nắng, rồi Thanh sẽ trở lại với mái ấm mái ấm. 

Phổ biến người nhân thức chuyện đã giận chị, nghĩ rằng người con trai đó đáng bỏ đi vì sao chị vẫn còn quyến luyến. Một số thì yêu thương khi bao năm chị vẫn nhẫn nhịn đấng phu quân phản nghịch, hắt hủi, ruồng rẫy, coi chị như một thứ đồ bỏ đi... 

Còn với riêng bạn dạng thân, tôi cảm thông với chị. Có nhẽ, chỉ những người trong cuộc mới nắm bắt được những suy nghĩ đang dày vò trong trái tim của người phụ nữ năm lần, bảy lượt bị bội nghịch. 

Đối tượng Thanh.

Hỏi rằng chị có cực khổ, hờn ghen không?. Có chứ, chị cũng là loài người bằng da, bằng thịt. Nỗi đau của người thiếu nữ ấy lặn tham gia trong lòng. Hằng đêm, chị khóc thầm một bản thân mình, nước mắt của người phụ nữ hờn ghen nuốt tham gia trong lòng. 

Cũng như bao người thanh nữ vietnam, chịu ảnh hưởng nặng vật nài của nếp sống cũ, chị không muốn mang tai mang tai mang tiếng một người đàn bà bỏ chồng, các con của chị có bố thì không có mẹ. Cứ thế, chị sống lầm lũi, khiến cho tròn bổn phẩn của một nàng dâu thảo, một người mẹ nhân từ.

Được biết, chị T và Dương Ngọc Thanh (SN 1978, HKTT tại số 7, tuyến đường Nai lưng Phú, phố Sao Đỏ, thị thị trấn Chí Linh, Hải Dương) nên nghĩa cung phi chồng hơn chục năm trước. Cũng như bao cặp đôi cùng trang lứa, họ đã từng có thời mặn nồng. 

Tâm tư với tôi, của chị tỏ bày: Thanh chiều cung phi và thương con. Thời điểm đầu, cuộc sống của hoàng hậu chồng chị là niềm ước mơ của không ít đồng đội cùng trang lứa. Thanh làm nghề tài xế, sau những chuyến đi công tác dài ngày, lần nào đi về anh cũng mang cho thê thiếp, con những món quà bé bỏng. Nhưng êm ấm ngắn chẳng tày gang, cuộc sống đầm ấy ấy rồi cũng hối hả qua đi. 

Những chuyến công việc xa nhà cộng với công tác của một tài xế nhiều lần nay đây, mai đó khiến cho tình cảm của Thanh với chị ngày một nhạt phai. Là một người phi tần, chị cảm chiếm được nhân tố đó. Những lần về nhà của Thanh ngày càng ít hơn. Khi đi về, anh ta thường líu ríu với nhì đứa con luôn mua phương pháp né tránh chị... 

Mọi sự vỡ lỡ, khi Thanh trong một lần tấn công ghen tuông tại nơi nghỉ ngơi với nhân tình bị phát hiện. Lúc biết chuyện, chị khổ sở như có người nào đang bóp nát trái tim. chậm tiến độ là một thứ xúc cảm không dễ mô tả bằng lời, một tí hờn ghen tuông, sự mặc cảm về bạn dạng thân và cả sự đau buồn khi bị bội nghịch. 

Mẹ chồng chị nhân thức chuyện, thương chị như con gái, nhiều lần cổ vũ, chia sớt. Tình cảm của những người thân trong mái nhà giúp nỗi đau trong chị dần nguôi ngoai. Và cũng như bao người thiếu phụ khác, chị T khởi đầu chăm bẵm đến bạn dạng thân hơn, chị ăn mặc đẹp, tậu mọi bí quyết để gần gũi chồng... Nhưng chị không hiểu rằng khi trái tim nhân loại ta đã đổi mới thì dù chị có khiến mọi phương pháp cũng chẳng thể xóa nhóa khoảng cách thức vô hình đó. 

Nhị năm quay về đây, Thanh không gửi một đồng nào về cho chị nuôi con. Đồng  lương của một thợ thêu lành nghề như chị, mỗi 04 tuần cũng chỉ được vài triệu tiền việt. Một nách nuôi nhì con bé nhỏ, lại chăm nom người phụ thân chồng bị tai biến, có khi cả năm nằm ở bệnh viện nhưng chị không một lời than trách. 

Chị T phân trần: “Chuyện anh Thanh đối xử bạc nghĩa với tôi, mẹ chồng và chị chồng đều nhân thức. Họ thương tôi như con con trong nhà nên bảo ban, giả dụ không thể sống được thì có thể cắt đứt...”. 

Chuyện tình cảm đúng là không thể lý giải được. Đúng như các cụ xưa có câu "Bà xã chồng ăn ở với nhau một ngày cũng nên nghĩa" có nhiều khi chị muốn quên đi hồ hết, lý trí méc bảo chị phải làm cho lại cuộc đời nhưng con tim thì lại không. 

Dù Thanh đối xử với chị cạn tàu ráo má nhưng chị vẫn chiều chuộng và kì vọng anh ta có thể nhìn thấy được tình cảm của chị đã dành cho; quay về với mái nhà để các con có một mái ấm êm ấm. Lòng vị tha của người đàn bà đó thật đáng khâm phục.

Chị T không thể quên được ngày hôm đó, ngày  8-8, chi đang ở nhà thì thu được máy tính bảng của Công an TP Hải Dương, báo cáo việc chồng chị bắt về hành vi cố ý khiến cho hư hỏng tài sản. Ống thấp, ống cao, chị vội chạy lên Công an TP. Khi nghe cán bộ thụ lý vụ án, thuật lại tường tận sự việc chị nước mắt tuôn rơi. 

2 năm qua, trong khi chị đi trong khoảng bệnh viện này đến bệnh viện khác để chú tâm người cha chồng. Có những hôm nằm dưới gầm giường, bị cả nước tiểu chảy đầy mặt thì anh ta đang ấp ủ cô bồ trẻ...  Sự man rợ của người đại trượng phu đó, còn biểu lộ trong hành động mất nhân tính của anh ta. 

Ngồi đối diện với người thê thiếp bao năm má ấp, môi kề ngay tại Công an TP Hải Dương, gã con trai đó không một lời hỏi han về sức khỏe của chị và những người thân trong mái nhà. Cũng không một sự ân hận hay hối hận về những việc đã gây ra, anh ta chỉ yêu cầu chị chạy án, nhờ vả để sớm thoát khỏi cảnh lao tù tù ... 

Còn cô một nửa thì thể hiện sự trắng trợn của một kẻ thứ ba khi Linh nhắn tin rồi gọi laptop cho chị T, nói rằng cô ta yêu chồng chị. Và rồi, chị đã khổ một lần thì hãy khổ thêm một lần nữa, cứu Thanh ra ngoài để họ được bình thường sống với nhau. Thế mà người thiếu phụ bị phụ tình ấy vẫn bình thản nói chuyện phải trái với người đàn bà thứ ba đó.

Khi nghe đến đây, tôi đã không giữ được tĩnh tâm và cảm thấy uất hận thay cho chị. Tại sao chị lại có thể chịu đựng tới mức tương tự. Sự mặc nhiên của người đàn bà ấy làm cho tôi thấy bất ngờ và bi cảm. “ Tôi trách người thiếu phụ đó một thì trách chồng tôi mười...Đây là lần cuối cùng tôi dung tha cho anh ta. Nếu anh ta không nhận ra, mẹ con tôi sẽ làm lại trong khoảng đầu”, chị thổ lộ. 

Chuyện tình cảm chẳng bạn nào có thể cắt hết nghĩa nhưng sự trắng trợn của Linh, khiến cho tôi cảm thấy gai người. Khi hoàn thành bài viết này, trong đầu tôi bị ảm ảnh bởi hình người thanh nữ đôn đáo chạy cho chồng. Tôi tin rằng, ở đời này nhân ái quả. 

Và với sự thương cảm của những người nhà trong gia đình, chị sẽ có quyết tâm để vượt qua gần như, tìm lại vui vẻ cho mình. Và dẫu quyết định của chị như thế nào thì tôi cũng luôn ở phía sau ủng hộ chị...

Xuân Mai


Tham khảo thêm: váy ngủ lụa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét