Bữa nay là kỷ niệm một năm ngay chúng ta quen và yêu nhau. Một năm trước sau cơn mưa như trút nước của mùa hạ, lần trước tiên chúng ta gặp gỡ nhau. Thật không ngờ, tròn một năm sau, cũng sau cơn mưa như trút nước của mùa hạ, em biết mình mất nhau mãi mãi.
Em yêu anh! chậm tiến độ là lời sau cùng và duy nhất em muốn nói với anh lúc này. Ngày này cách đây tròn một năm về trước, sau một cơn mưa to như trút nước của mùa hạ, em và anh chạm chán nhau. Vui vẻ và đau khổ mở màn.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã có suy nghĩ thoáng qua trong đầu em “mẫu người này ko phải gu của bản thân và cam kết anh ta cũng không thích bản thân đâu”. Vì thế em đã gặp anh như chỉ gặp gỡ một lần, không ngờ lại có buổi hứa hẹn hò thứ 2. Anh kể cho em nghe về sự khó nhọc trong công tác, về những mối tình trước, về sự khổ cực của anh khi bị những cô gái đó bỏ rơi.
Em nghe và thấy thương anh. Bởi vậy dù rằng khi gặp gỡ đồng đội vẫn còn cảm giác bi thiết nôn, vì hễ chạm mặt khách hàng nào thích em mà em không thích thì em đều có cảm giác bi thương nôn không thể chịu nổi, nhưng vì thương, không nhẫn tâm làm anh bi tráng nên em vẫn kiếm được lời những buổi hẹn tiếp theo.
Rồi chúng ta đã yêu nhau nhanh hơn cả những gì em hình dung. Anh là mối đầu đuôi của em. Dù đã yêu nhưng em vẫn luôn cảm giác chúng ta sẽ không đến được với nhau, không nắm bắt vì sao, có thể đó là điềm báo. Một vài người bạn can ngăn em, vì anh chẳng có gì: không nhà, không tiền, lương thấp, không có chí. Thậm chí khi yêu bằng hữu còn trông thấy anh không có kỹ năng tự quyết. Dường như không thương cảm em thực thụ, nói mà không khiến cho.
Cũng có nhiều khi băn khoăn, đã có nhiều chàng trai hơn hẳn anh tới tán tỉnh em, họ hơn anh về mọi mặt. Đương nhiên băn khoăn đó chỉ thoáng qua, vì em yêu anh, em tin vào tình ái của chúng bản thân mình. Em chuẩn bị cùng anh vượt qua mọi gian khổ, dù là cảnh cả đời phải thuê nhà em cũng không nản. Chỉ cần chúng bản thân mình yêu nhau, em tin sẽ hạnh phúc.
Nhưng rồi ông trời không thương người tốt. Một lầm đi khám phụ khoa, em được biết chính mình bị đa nang buồng trứng. Căn bệnh này khá thông thường, có người sinh con thông thường, có người phải chữa trị, thậm chí có người phải thụ tinh ống nghiệm. Đất trời như sụp đổ. Em đã khóc bao đêm ròng, vì thương chính mình thì ít, vì run sợ mất anh thì đa dạng.
Phổ biến lần em định nói song không sao tạo dựng lời, không biết khởi đầu thế nào, nói ra sao. Rồi em nghĩ, chắc gì chúng bản thân đã đến được với nhau. Bởi vậy em quyết sẽ im thin thít, nếu một ngày nào đó chúng ta tính tới chuyện kết hôn thì em sẽ nói ra để anh có quyền chọn; còn ví như giữa tuyến phố đứt gánh thì coi như chuyện em bị bệnh cũng không cần phải nói ra.
Cũng vì bệnh tật mà rộng rãi lần giận hờn về những chuyện chẳng đâu vào đâu, em cứ cố ý khiến cho to nên với yêu cầu sẽ chia tay để anh sắm người khác tốt hơn em. Nhưng anh lại nề, xin lỗi, em thực sự không nhẫn tâm khiến cho anh bi quan, không muốn mất anh nên lại quay về. Anh có biết, sau mỗi lần như thế em lại yêu anh phổ thông hơn, dằn vặt đa dạng hơn?
Trước kia với em, việc quan hệ trước hôn nhân là không được phép xảy ra. Nhưng vì yêu anh, em chấp thuận đa số thiệt thòi về bản thân. Em trao cho anh cái quý giá nhất của người con gái, với kì vọng nếu có thể mang bầu rồi cưới thì em sẽ sinh được cho anh những đứa con mạnh khỏe.
Còn nếu không được thì em bằng lòng để anh ra đi mua người thiếu nữ khác có thể mang lại cho anh một gia đình vui vẻ. Song vì ngày cưới chưa đến gần nên anh tìm mọi cách thức hạn chế thai cho em, còn em thì không thể nói với anh rằng em đang rất muốn có. Những day xong đó anh có bao giờ hiểu cho em?
Những người bạn thân khuyên em không cần nói ra, vì vẫn có thể sinh con tầm thường. Nhưng em yêu anh, em luôn hy vọng đem lại vui vẻ cho anh, bởi vậy em không muốn lừa dối anh.
Sau cùng ngày chúng ta sẵn sàng cho một đám cưới hạnh phúc cũng tới. Sau bao đêm dằn vặt khóc thầm, em đã nói ra.
Nếu như anh không chấp nhận được em sẵn sàng chia tay để anh tìm người thiếu nữ khác khỏe mạnh hơn bảo đảm cho những đứa con của anh. Còn nếu tình ái của chúng ta đủ mạnh để vượt qua, em sẽ vô cùng êm ấm và cảm ơn anh gần như. Nhưng yếu tố em không ngờ tới là anh lại kể chuyện với mẹ anh. Từ giây khắc đó em nhân thức chúng ta sẽ mất nhau.
Em sẽ quên, sẽ không hận thù, không oán ghét.
Anh không có tài năng tự quyết bất cứ việc gì, đó là vấn đề em đau lòng nhất. Mái ấm anh vẽ cho em một mai sau bất minh, nào là vô cơ cao, nào là tài năng sẽ ung thư. Vì mái ấm, anh quyết định chia tay em. Em bằng lòng, chỉ mong anh vui vẻ. Không ngờ, ngay hôm sau anh lại xin lỗi, mong em quay lại.
Vào lúc em quyết định tha thứ phần nhiều, vì em yêu anh cực kì, anh lại nói lý do quay lại vì tưởng em vô cơ, sau khi hỏi bác sĩ nhân thức có 30% đàn bà trên trái đất bị, và hoàn toàn có thể chữa khỏi anh mới quay lại. Nó như một nhát dao đâm thấu tim em, một cú sốc không dễ dàng vượt lên. Hơn thế nữa, thái độ lúc đó của anh đã thay đổi, anh nói tùy em nghĩ suy. Anh không còn khẩn thiết nữa, bỏ mặc em dằn vặt suốt một tuần dài.
Giả dụ anh thực thụ yêu em, đáng lẽ anh đã thương em phổ biến hơn, đằng này… Biết em là đứa hay nghĩ ngợi lung tung mà anh vẫn không một lời hỏi han, bặt tăm cả tuần để em gian khổ. Sau cùng, em quyết định chiều theo ý anh, chia tay. Em nhắn tin cho anh, anh không giải đáp.
Suốt một tuần không gặp mặt, em sợ có chuyện gì không hay xảy ra với anh. Em lo âu hỏi lại, anh vẫn không giải đáp. Em gọi điện, anh không nghe. Cuối cùng anh nhắn lại rằng đồng ý chia tay. Lúc đấy trái tim em vỡ lẽ nát. Hóa ra, việc để em nghĩ suy chỉ là cái cớ, anh muốn đẩy việc chia tay cho em nói để anh không mang tiếng là kẻ bạc bẽo.
Em đã rất hận anh, có lúc muốn chửi rủa anh. Anh chẳng phải mến thương em như những lời anh vẫn nói. Tại sao đến những phút chốc sau cùng anh vẫn luôn dối lừa em? Nhưng em vẫn còn yêu anh phổ thông lắm, anh nhân thức không? Đông đảo những khổ tâm em chưa một lần chia sớt với anh, và giờ thì sẽ không bao giờ anh biết được. Em chỉ muốn viết ra để lòng dịu dàng hơn.
Em biết, một phần lỗi là do em. Đáng lẽ em không nên cố tỏ ra mạnh bạo để bưng bít sự yếu đuối của bản thân, đáng lẽ em phải cho anh nhân thức em yêu anh phổ quát vô cùng chứ ko phải cố ra vẻ rằng không có bạn bè vẫn có thể sống tốt, đáng lẽ em không nên cố theo đuổi một tình yêu đẹp như trong truyện cổ hủ tích. Em muốn thử níu kéo anh, nhưng lại không đành. Anh có còn yêu em đâu, hãy để anh sắm vui vẻ khác.
Em sẽ quên, sẽ không hận thù, không oán thù ghét. Giờ phút cuối cùng em vẫn mong anh hạnh phúc, chúc anh tìm được người thiếu nữ hoàn toàn khỏe khoắn và yêu anh. Hy vọng anh cũng yêu cô ấy thật lòng. Và em tự hứa với bạn dạng thân sẽ sống thật êm ấm.
Hôm nay là kỷ niệm một năm ngay chúng ta quen và yêu nhau. Một năm sớm muộn cơn mưa như trút nước của mùa hạ, lần đầu tiên chúng ta chạm mặt nhau. Thật không ngờ, tròn một năm sau, cũng sau cơn mưa như trút nước của mùa hạ, em nhân thức mình mất nhau mãi mãi.
Đắng lòng thu dọn những món tiến thưởng anh tặng em trong suốt một năm qua: Chú nhím bông đẹp tươi đáng thương, chiếc chăn rét mướt của mùa đông đầu tiên mà em đã không biết cũng là sau cuối, chiếc hộp nhạc Valentine mà anh cất công kiếm tìm rất lâu, bức tranh nhị đứa in trên hình trái tim bằng thủy tinh nhấp nhánh, con heo đất mà chúng ta cùng nuôi để dành dụm tiền tìm nhẫn cưới, chú chuột giấy, chiếc lắc và sợi day chuyen bac, rất nhiều đều được em cho vào chiếc balô của anh để quăng xuống sông. Quẳng đi số đông, tình ái, ân oán hận, thực tình, dối gạt, chỉ tương lai thôi, em sẽ quên anh mãi mãi.
Lời cuối cùng em vẫn muốn nói với anh rằng: Em yêu anh, yêu phần nhiều.
Xem thêm: Tạp Chí Dành Cho Phái Mạnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét