Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Em hãy bước đi trên con đường em đã lựa chọn - iBlog - Blog tâm sự

Anh đã xóa số điện thoại của em khỏi danh bạ, đã xóa rồi nhưng làm cho sao có thể quên vì số laptop của em đã nằm hoàn toản trong đầu anh rồi. Ở phương này anh luôn cầu chúc cho em được êm ấm, hãy sống thật tốt bên một nửa nhé em.

Em hãy bước đi trên con đường em đã chọn lựa. Anh đã buông tay không phải vì không còn yêu em nữa mà anh đã mỏi mệt lắm rồi, Đôi chân anh đã nặng trĩu, cánh tay anh đã mỏi rời khi những bốn tuần ngày chạy theo cái bóng của em. Anh biết khi buông tay em ra là anh đã đánh mất em, khi đó em không còn là của riêng anh nữa. Những ngày bốn tuần sau này anh sẽ sống một cuộc sống lẻ loi và lạnh buốt trong cái quả đât mà ngày ngày anh luôn mong rằng em và anh sẽ ở kế bên nhau.

Buông tay ra cũng có nghĩa là anh sẽ mất đi bờ vai một chỗ dựa mỗi khi anh vấp ngã. Cuộc sống thật đáng thương, mỗi khi đông đến trái tim anh dường như không còn sự sống, đôi tay anh chẳng thể nâng lên dù chỉ là gạt đi những u sầu trên đôi mắt đẫm lệ bởi những đêm dài nhớ em. Cái lạnh giá của mùa đông xưa kia sao nó rét mướt và vui vẻ quá, còn bây giờ anh chỉ tìm thấy bên cạnh anh là sự trống trải, một vòng tay ấm áp xưa kia đã tan biến theo vòng xoay của cuộc đời.

Nghĩ đến những 04 tuần ngày êm ấm, ngày mà mỗi sáng anh thức dậy thấy một cuộc sống thật hoàn hảo, anh thấy chính mình thật may mắn khi ông trời đã mang em đến cho anh. Anh luôn tự nhủ rằng sẽ nỗ lực giữ và trân trọng mối tình này nhưng cuộc sống mà, làm sao có thể nói trước được nhân tố gì đúng không em? Anh vẫn nhớ cái ngày hôm đó, một cảm giác thật khổ cực, đọc những dòng tin nhắn em gửi cho anh, anh muốn chạy thật nhanh, la thật to để những u sầu sẽ tan vào trong gió.

Nhưng nỗi đau mà, khiến sao có thể lành khi vết thương đã rỉ máu. Lúc đó dù bình minh lên hay hoàng hôn đã tắt trước mắt anh chỉ là một bầu trời tối tăm, anh giam bản thân trong bốn bức tường mà nơi đó mới một số hôm trước thôi là nơi êm ấm nhất. Đột chốc giờ đây đã biến thành một nơi tăm tối, mát mẻ mà người ta hay gọi là âm phủ nai lưng gian.

Trong cái cảm giác ấy anh chỉ có một người bạn, điếu thuốc khiến cho anh vơi đi nỗi sầu. Cứ như thế anh không nhân thức trong khoảng lúc nào mỗi điếu thuốc kia đang ăn mòn dần niềm tin chờ đợi vào cuộc sống. Mỗi lần nhìn làn khói bay ra, hình bóng em, những kỷ niệm lai giày vò anh mỗi ngày, cái cảm giác như có ngàn mũi kim đâm tham gia trái tim anh.

Em có nhớ một buổi tối em đã nhắn tin cho anh một tin mà có nhẽ suốt cuộc thế này anh sẽ chẳng thể quên. Em nói “có một người bạn hỏi em là bạn yêu anh ấy bao nhiêu ngày, em giải đáp rằng 4 ngày đó là xuân, hạ, thu, đông. Người đó bảo rằng em tham quá, em tư vấn lại là 3 ngày đó là hiện giờ, mai sau, và mãi mãi về sau. Nhưng không nhân thức sao người đó vẫn bảo là nhiều, em tư vấn tiếp là 2 ngày đó là ngày chẵn và ngày lẽ.

Lại một lần nữa người bạn đó lại vẫn nói là tham. Em trả lời câu cuối cùng là 1 ngày, đó là ngày nào còn sống trên đời này em sẽ mãi mãi yêu anh. Em biết không, lúc đó anh chỉ muốn chạy với tốc độ cao ra tuyến đường nói với đại chúng rằng tôi rất hạnh phúc. Anh khờ quá đúng không em, anh đã kì vọng quá phổ thông để hiện giờ lại vô vọng bấy nhiêu.

em-hay-buoc-di-tren-con-duong-em-da-chon
Buông tay em ra không có tức thị anh đã hết yêu em.

Không biết em còn nhớ chẳng những lúc chúng ta tándóc trên điện thoại anh và em hay nói tới ngôi nhà nhỏ tuổi của chúng ta sau này. Em đã hứa hẹn sẽ sinh cho anh 6 thiên thần, vì anh hay nói giỡn là phải sinh đủ một đội bóng chuyền đúng không em. Anh nhân thức anh là người có lỗi, 2 năm chúng ta yêu nhau nhưng anh chưa khiến cho em được nhân tố gì cả. Những lúc em bi lụy cần một bờ vai để dựa nhưng chẳng thấy anh đâu, 365 ngày anh và em chỉ gặp gỡ nhau được mấy ngày tết, không nhân thức có phải vì cách xa về địa lý là nguyên nhân chia tay của chúng ta hay không.

Khi gặp gỡ em, anh muốn ấp ủ ngay lấy em, ngắm nhìn đôi mắt, khuôn mặt mà đã một năm anh không được nhìn dù chỉ một giây thôi. Vì công việc của anh ở xa lắm, ở cái nơi mà mỗi khi anh nhận ra dân chúng được bên cạnh nhau trong những ngày lễ anh lại thấy chạnh lòng. Mỗi khi màn đêm buông xuống, cái không khí nặng nề bi quan lại bao trùm lên anh.

Nhìn ra phía xa kia những dòng người vẫn vội vã với thời điểm, trong ý thức anh lúc đó thời gian nhường như bất nghĩa. Có lúc anh muốn đào thải gần như những hoài bão mong ước để đi về bên cạnh em nhưng chẳng thể được em ơi. Anh quay trở về là anh mất hết cả, còn mai sau sau này của chúng ta gia đình nhỏ tuổi của chúng ta thì sao. Sau cuối anh đã quyết định sẽ ở lại nơi đất khách quê người này để cho nỗi nhớ nhung em dằn vặt anh mỗi ngày, có lẽ quyết định ấy đã mang em rời xa anh.

Khi anh hỏi em lý do vì sao lại chia tay, em chỉ nói là em không xứng với anh. Nhưng em à, nhân tố anh hy vọng ở em là được chăm sóc em mỗi ngày, được lo ngại cho em từng giấc ngủ bữa ăn chứ ko phải là những thứ vật chất kia. Anh nhớ tết năm đó anh về quê, vui vẻ khi được về đoàn viên với mái ấm, bạn bè và hơn nữa anh lại được gần em sau bao ngày xa cách.

Hôm đầu chạm mặt em ở kia, rất gần với anh, chỉ cách thức một số bước chân thôi là anh có thể ấp ôm em tham gia lòng nhưng xấu số hay anh lại chẳng thể lại gần em được. Giữa chúng ta như có một vực sâu tàng hình ngăn cản, ví như anh bước tiếp anh sẽ rơi xuống vực thẳm kia và rồi sau đó em đã quay bước đi mặc cho anh đứng bên kia gọi tên em nhưng hồ hết chỉ là tuyệt vọng.

Em đã bước đi nhưng sao đôi chân em trĩu nặng vậy, sao mắt em lại đẫm lệ thế kia? Vì anh biết em vẫn rất yêu anh, em ra đi chỉ vì không muốn anh phải không dễ dàng xử trước một bên là gia đình nhưng bên kia là người con gái anh yêu. Em là một người con gái cao thượng, khi chia tay em luôn làm cho anh nghĩ là em phản nghịch anh để anh có thể quên đi mối tình này, nhưng em đâu biết đôi mắt của em đã bội phản em.

Em đã bước đi khi mọi dự kiến vẫn còn dang dở, vậy là em đã xa anh thật rồi, những lời hứa hẹn cùng anh xây đắp một ngôi nhà êm ấm đã là quá khứ. Thật sự lúc đó anh rất tức giận, anh định quay lưng lại chiều theo ý của căn số là từ nay sẽ mất em mãi mãi. Anh quay trở về với gia đình dù rằng thấy rét mướt lắm khi được gần bên cạnh mái nhà, nhưng ở đâu đó trong trái tim anh thiếu đi sự sống em à.

Thời điểm trôi thật nhanh, anh lại phải xa nơi anh xuất hiện để tiếp tục hành trình cho tương lai. Sáng mùng 4 tết anh đã phải ra HN để kịp chuyến bay vào TP HCM. Khi ngồi chờ ở trường bay sao anh thấy bản thân mình cô quạnh quá, không có khách hàng nào tiễn, chỉ có mình anh lủi thủi bước lên phi cơ mà không một lời với ai đó. Trong cái giây phút ấy, hơn lúc nào hết, anh muốn có em ở bên cạnh, nhìn ra tấm kính bé bỏng của tàu bay anh chỉ cảm thu được một cảm giác thật u ảm đạm. Chỉ một vài phút nữa thôi, khi chiếc máy bay cất cánh, mọi thứ sẽ chấm hết với anh.

Anh sắp phải xa nơi đã có đông đảo kỷ niệm đẹp, sắp phải xa người con gái mà anh chiều chuộng nhất. Chỉ 2 tiếng đồng biển sau anh đã xuất hiện tại TP HCM, nơi đã lấy đi người con gái anh yêu nhất. Anh lại tiếp tục cho đoạn đường sự nghiệp của bản thân mình, có nhẽ đó là số mệnh em à.

Chúng ta mới chia tay chỉ vẻn vẹn 10 ngày mà em đã có một nửa mới. Lúc đó trong tâm chí anh rất hận em nhưng sau khi anh nghĩ suy lại thì lại hận chính phiên bản thân bản thân hơn, chứ không phải hận em nữa. Rồi anh nhắn tin lại cho em một câu mà đáng nhẽ ra quần chúng sẽ chúc anh và em, đó là: chúc em êm ấm bên cạnh người em yêu thương nhất.

Anh đã xóa số máy tính bảng của em khỏi danh bạ, đã xóa rồi nhưng làm cho sao có thể quên vì số laptop của em đã nằm toàn diện trong đầu anh rồi. Ở phương này anh luôn cầu chúc cho em được vui vẻ, hãy sống thật tốt bên người tình nhé em. Chào tạm thời biệt người con gái của dĩ vãng.


Đọc thêm: Tạp Chí Dành Cho Phái Mạnh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét