(iBlog.Việt Nam) Mỗi ngày mẹ chồng bê lên phòng cho tôi 3 bữa cơm. Mỗi bữa, ngoài bát cơm ú ụ, chỉ có mấy miếng giết mặn với đĩa rau luộc thì chẳng còn thứ gì khác. Bao nhiêu hàng điểm tâm bổ dưỡng chồng sắm cho tôi mẹ chồng đều “nhòm ngó”hết và ít lâu lại “không cánh mà bay”.
Cả nhà ạ, ví như có thời gian quay trở lại, có lẽ tôi sẽ không bao giờ lựa chọn về quê sinh con để mẹ chồng phải trông con cho tôi. Bởi bà khó nhọc vì con cháu nhưng lao động thu lại thì chằng được bao lăm mà có khi thê thiếp chồng lại tiếng rằng oan.
Số là, tôi với chồng cưới nhau được 2 năm trước. Khoảng 1 năm đầu chúng tôi thuê nhà trọ sống và khiến cho việc ở đô thị, tuy có đôi khi vất vả nhưng hiếm vẫn đón cha mẹ chồng lên thăm chơi.
Thời điểm ở trọ tuy khó nhọc nhưng lại là thiên đàng, chồng tôi thường xuyên về nhà, 2 cung phi chồng sống rất thoải mái phấn kích, hoàn toản thuận lợi, chồng cũng nâng niu và niềm nở tôi hơn, tôi cũng hay về bác mẹ đẻ chơi rộng rãi hơn hơn.
Rồi tôi có bầu nên chồng bảo xin cha mẹ chồng dọn về để sau này đẻ kết thúc còn nhờ ông bà chăm nom và trông cháu cho, với lại anh là nam nhi độc nhất, tuy thế nào cũng phải có trách nhiệm với bố mẹ sau này. Tôi cũng suy nghĩ tương tự nên theo chồng về. Lúc về và nhân thức tin tôi có bầu ông bà rất vui mừng, hoàng hậu chồng tôi lúc đó cũng tính bán hết đồ đoàn ở nhà thuê đi mang tiền về đưa cho cha mẹ chồng.
Khi về ở rồi mới biết mẹ chồng hay soi tôi rồi đi kể với đồng đội, so sánh với con dâu nhà người khác thế này thế kia, nấu bếp thì bố chồng thích một kiểu mẹ chồng thích kiểu khác. Đôi khi tôi rất mệt mỏi nhưng vẫn cố chiều theo sở thích của từng người, một món ăn có khi phải khiến cho 2 lần, vậy mà nhịn nhường như chẳng bao giờ bố mẹ chồng nắm bắt cho tấm lòng của tôi, không thương tôi ít nhất cũng thương cho đứa cháu tôi đang mang trong bụng chứ.
Những ngày ở cữ, phải nói rằng cuộc sống của tôi chẳng khác gì như ở địa ngục. Mẹ chồng tôi khó chịu nhưng trái lại bà lại có tính hay ăn vụng trộm đồ của con dâu.
Mỗi ngày mẹ chồng bê lên phòng cho tôi 3 bữa cơm. Mỗi bữa, ngoài bát cơm ú ụ, chỉ có mấy miếng giết mặn với đĩa rau luộc thì chẳng còn thứ gì khác. Bao bọc nhiêu trái cây tẩm bổ chồng mua cho tôi mẹ chồng đều “dòm ngó”hết và ít lâu lại “không cánh mà bay”.
Có lần, đồng nghiệp cũ của tôi gửi nào bánh nào sữa thăm tặng, bà đều lấy ra ăn rồi còn chế nhạo chê họ không biết cách sắm. Những hộp quà bánh ngon mẹ đẻ tôi gửi, mẹ chồng tôi đều bảo kiêng, bảo đừng vì cái miệng mà sau này tội nghiệp, khổ người khác rồi bà dành phần ăn hết.
Hết giải khát cho tôi, mẹ chồng lại ăn “xén” của đàn ông tôi. Đến những muỗng sữa dành riêng cho bé dại, mẹ chồng cũng không bỏ dở. Chưa được vài ngày, hộp sữa đã bị vơi nguyên nửa. Trước mặt mái nhà và họ hàng, tiếng là là thương dâu, thương con cháu, mẹ lại có những hành động khó khăn nắm bắt, khó khăn có thể chấp thu được.
Khi con tôi được bốn tuần thứ 3 thì mẹ đẻ tôi sang chơi. Thấy bà thông gia mang đồ ăn, chẳng kịp chờ khách hàng nào mời mọc mẹ chồng tôi đã sà vào ăn lấy ăn để. Mồm nhai, tay gắp liên miên làm cho tôi vô cùng ái ngại.
Chồng tôi có cảu rảu với bà thì bà quay sang bực bội lại với tôi rồi bảo bé bỏng nhen, ích kỷ, tham ăn.
Tôi thật sự đang bó cả tay lẫn chân, không biết phải làm cho sao. Về nằm bếp mà phải trông thấy cái nết ăn vụng về của mẹ chồng xấu vậy thì không thể chấp chiếm được. Ví như mẹ chồng cứ tiếp diễn thế này không nhân thức tôi có tiếp tục sống được nữa hay không? Chỉ nhân thức càng ngày bà càng quá đáng và yếu tố đó thực thụ làm tôi run sợ trong việc ở cùng nhà với bà.
Đọc thêm: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét