14:06 28/10/2016
Ðôi mắt cứ thế mờ đi trong khoảng khi còn là cô nhỏ 6 tuổi. Mai sau tưởng như đóng sập lại, thế nhưng với nghị lực phi thường chị Ðỗ Thúy Hà (Chủ toạ Hội Người mù Ðống Ða, Thủ đô) đã dùng kiến thức của bản thân mình để tìm lại ánh sáng.
Là một trong số 7 người bỏ ra được học bổng miễn phí châu Á - Thái Bình Dương tại Nhật Bạn dạng, giành giải 3 Olympic tiếng Anh toàn miền Bắc. Và khi là Chủ toạ Hội Người mù quận Ðống Ða, chị lại là chỗ dựa, là niềm tin cho hàng trăm người cùng hoàn cảnh. Với những nỗ lực ấy, chị là một trong 9 tư nhân được yêu cầu tặng danh hiệu “Công dân thủ đô ưu tú 2016”.
Nhìn cách thức dáng ngồi, cách làm việc chẳng người nào nghĩ chị là người khiếm thị. Để có được sự tự tin, thuần thục như vậy là cả một công đoạn quyết tâm không kết thúc nghỉ của người thiếu nữ giàu nghị lực.
Quyết tâm phi thường của người người thiếu nữ khiếm thị
Hơn 20 năm về trước, cô tí hon 6 tuổi Đỗ Thúy Hà không được tung tăng điến trường như đồng đội cùng trang lứa, đôi mắt tí hon cứ mờ dần đi, mọi thứ như ảo ảnh. Cha mẹ như chết yên ổn khi được các bác sĩ kết luận, Hà bị thoái hóa võng mạc, một trường thích hợp cực kì hãn hữu và rất không dễ dàng chữa trị.
Ít lâu sau, Hà phải nghỉ học ở trường vì không còn nhìn thấy gì nữa. Ba má không cầm được nước mắt mỗi lần chứng kiến đứa con ốm té ngã khi đang chơi đùa. Thế rồi cô nhỏ dại cứ hờn trách phụ thân mẹ vì cấm không cho đến trường. Những lúc như thế mẹ Hà chỉ biết ôm con mà nói: “Con mắt kém, con thiệt thòi hơn quý khách mà”.
| Với nghị lực phi thường người đàn bà này đã sắm thấy ánh sáng bằng kiến thức. |
Nhân thức cháu bản thân mình yêu thích học, thích học, ông nội đã dùng bút dạ viết những chữ thật to lên giấy để Hà có thể sờ tham gia các nét chữ nổi rồi đánh vần. Khoảng 9 tuổi, biết là bệnh của con chính mình không còn cách chữa trị, bác mẹ mới quyết định đưa Hà vào lớp học chữ nổi bỏ ra cho người khiếm thị tại Trường Nguyễn Đình Chiểu.
Vốn là cô nhỏ dại lanh lợi lại được học tập trong không gian là những bạn cùng cảnh ngộ, Hà luôn đứng đầu mọi mặt. “Bản thân mình nhớ nhất là được tiếp nhận Đoàn ngay trong khoảng lớp 6. Nhà trường bảo học chuyên nghiệp sẽ được kết nạp Đoàn sớm. Lúc đó tôi thấy êm ấm và vui sướng lắm”. – chị Hà nhớ lại.
Sau 3 niên học tập tại Trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu, điểm tổng kết của chị gần như tuyệt đối, khác lạ là môn tiếng Anh. Gian truân tiếp diễn đến với chị, phổ thông trường PTTH không nhận sinh viên khiếm thị. Rất hên là Trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu thi công Trường PTTH nên chị được kiếm được tham gia học. Dù là trường dân lập, nhưng chị vẫn được không tính phí toàn thể học phí vì chiến thắng học lý tưởng.
Năm 2000, chị Hà nhập cuộc cuộc tranh tài Olympic tiếng Anh toàn miền Bắc do UNESCO tổ chức. Trong số 500 thí sinh tham dự chỉ có chị là người khiếm thị. Ban doanh nghiệp không khỏi bối rối vì không có đề riêng dành cho trường thích hợp khác biệt này. Ban đơn vị quyết định đọc đề cho chị chép, sau khi làm dứt chị lại đọc cho ban giám khảo chép tham gia giấy thi đã rọc phách.
Chị Hà xúc động kể lại: “Lúc ấy Ban doanh nghiệp còn đặt cả ghi âm để bảo đảm không khách hàng nào nhắc bài cho bản thân. Nghĩ lại cũng thấy vui vui”. Kết quả sau cuối của cuộc thi ấy, Đỗ Hà đoạt giải Ba cuộc tranh tài, một năm sau đó chị lại tiếp diễn thở thành gương mặt “Nữ sinh Việt Nam”.
Chỉ vì khiếm thị nên chị Hà chạm chán phần nhiều gian khổ trên con đường học tập của chính mình. Ước mơ trở thành sinh viên của Trường đại học Sư phạm ngoại ngữ nhường nhịn như là chẳng thể, bởi khi đó nhà trường chưa tuyển thí sinh khiếm thị.
Năm 2004 được coi là bước ngoặt cuộc thế của cô nữ sinh khiếm thị xinh đẹp. Thúy Hà trúng tuyển vào khoa tiếng Anh của Đại học Tạo dựng Hà Nội. Năm 2005, trong một lần lên mạng tò mò, chị có nhân thức có một lớp du học không tính tiền của Nhật Bạn dạng về kĩ năng chỉ đạo dành cho người khuyết tật của châu Á – Thái Bình Dương. Tự tín với kĩ năng của bản thân mình, chị đã làm cho đại dương sơ tham gia.
Sau đông đảo lần tuyển lựa chọn, thi thố chị vượt qua 350 đổi thủ trên khắp thế giới, để lọt tham gia top 30 ứng viên cuối cùng cho vòng phỏng vấn. Trong vòng phỏng vấn này, Ban tổ chức sẽ tiếp diễn lựa chọn lấy 7 thí sinh, đại diện cho 7 nước không giống nhau để nhập cuộc khóa học. Sau khi sang tận Việt Nam phỏng vấn, Đỗ Thúy Hà đã là đại diện của vietnam trúng tuyển.
Biết rằng đây là cơ hội vô cùng tốt để thay đổi cuộc sống, chị Hà phấn đấu đi học tiếng Nhật để đeo đuổi ước mong. “Lúc đó mình đi tậu thầy dạy tiếng Nhật nhưng lại rất gian nan vì chưa có bạn nào kiếm được học sinh khiếm thị cả. Gần như cũng chỉ là tự học thôi” - chị Hà tâm sự.
Đến khi tham gia chính thức khóa học, chị cũng tự thiết bị cho mình kha khá do năng khiếu ngoại ngữ bẩm sinh. Những ngày đầu ở nước ngoài là thử thách ko phải nhỏ xíu với một người khiếm thị như chị. Mọi sinh hoạt, học tập mỗi người đều phải tự lập. Trong số những người nhập cuộc khóa học chỉ có một vài người khiếm thị, còn lại là những dị tật khác. Khi ấy chị được yêu cầu đón đưa bằng ô tô, nhưng chị đã chối từ.
“Chính mình thực sự không muốn được ưu ái hơn khách hàng khác, tự lập sẽ rất tốt cho công việc, cuộc sống sau này. Cho nên bản thân đã thoái thác việc được đón đưa bằng ô tô”. – chị Hà kể lại.
Với chiếc gậy, chị Hà tự bản thân mình vượt qua nhị chặng xe điện ngầm để tới được trường. Đã không ít lần chị bị lạc, hên với khả năng tiếng Nhật, Áp dụng cả kĩ năng tiếng Anh của chính mình để hỏi trục đường. Vượt lên hết những gian nan, chị kết thúc tốt thông báo tốt nghiệp. Do thành quả học tập hoàn hảo, năm 2008, 2009, chị còn được mời trở lại Nhật Phiên bản để nhập cuộc hàng loạt các hội thảo dành cho người khuyết tật. Sau này Thúy Hà còn nhập cuộc hàng ngũ tình nguyện dạy chữ nổi tiếng Việt cho khách hàng Nhật.
Ngay khi tốt nghiệp THPT, chị đã vào Hội Người mù thị xã Đống Đa. Vì thế khi ra trường đại học, với những thắng lợi, tri thức đã được thiết bị, năm 2012, tại đại hội nhiệm kỳ mới chị được bầu khiến cho Chủ tịch Hội Người mù thị xã Đống Đa. Với nghĩ suy phải khiến cho gì để giúp những người cùng cảnh ngộ, chị đã luôn cố gắng dạy chữ, dạy nghề, vi tính, phục hồi chức năng, giao lưu văn nghệ cho gần 200 thành viên của Hội. “Đúng là để làm được nhân tố này thì cực kì gian khổ, bởi kinh phí hoạt động cốt yếu dựa vào sự giúp sức của các nhà hảo tâm. Bản thân mình đã cố gắng cực kỳ để các thành viên trong hội được giao lưu, học tập một cách thức tốt nhất”.
Hạnh phúc là được tự tay chăm sóc chồng con
Hằng năm, với cương vị là Chủ tịch Hội Người mù Đống Đa, chị đã doanh nghiệp nhiều hoạt động thiện nguyện đầy ý nghĩa như tặng sách, tặng quà cho con nít khuyết tật, mồ côi ở rộng rãi huyện, thị xã trên địa bàn Thủ đô, Hải Dương, Vĩnh Phúc. Bản thân chị cũng luôn bỏ ra thời điểm tham gia hàng ngũ tình nguyện dạy tiếng Anh cho người khuyết tật.
Với những đóng góp không nhỏ tuổi cho số đông và thị trấn hội, năm 2013, chị vinh dự được Hội Liên kết thiếu phụ Việt Nam tôn vinh là “Tấm gương thiếu phụ Việt nam tự tín – tự tôn – trung hậu – cự phách”. Cũng trong năm đó, chị tiếp tục được nhận danh hiệu “Thanh nữ thủ đô điển hình” do Hội Cấu kết Thiếu phụ Hà Nội trao tặng. Năm 2016, một lần nữa chị lại được bắt buộc xét tặng danh hiệu “Công dân thủ đô ưu tú 2016”.
“Người giúp bản thân tới được thắng lợi của ngày hôm nay chính là ông thị trấn. Anh ấy không chỉ là chỗ dựa mà còn là đôi mắt, đôi chân của bản thân. Anh ấy đã vượt lên mọi rào cản trong khoảng gia đình, anh em để đến với bản thân” – chị Hà không giấu được sự kiêu hãnh khi nhắc đến chồng.
Có nhẽ ít khách hàng nào biết rằng bạn trăm năm của chị lại là một người nam nhi đẹp trai và mắt sáng. Ban đầu, họ chỉ quen nhân thức nhau sơ sơ. Chị Hà bảo chị cũng chả chú ý nhiều tới anh, bởi lẽ chị luôn nghĩ anh thuộc về một quả đât khác. Nhưng cùng với thời gian người đại trượng phu ấy càng ngày càng niềm nở đến chị đa dạng hơn.
Chị Hà nhớ lại: “Bản thân thật bất ngờ khi một ngày anh ấy tỏ tình với chính mình. Anh ấy bảo anh ấy thực sự trang nghiêm muốn đồng hành với mình tới hết thế cục. Khi ấy mình có nói, nếu như anh yêu em, anh sẽ phải đối mặt với đông đảo dị nghị, anh có vượt qua nổi không?”.
Để minh chứng cho ái tình tình thực của bản thân mình, anh Đỗ Anh Ngọc đã làm cho mọi phương pháp để thuyết phục cha mẹ ưng ý nàng dâu khiếm thị. Sau cuối đám cưới như cổ lỗ tích ấy đã được diễn ra và thu được số đông lời chúc phúc trong khoảng nhì bên họ hàng. Êm ấm càng nhân lên gấp bội khi gần một năm sau, anh chị chào đón đứa con trai đầu lòng. “Nhiều người bảo cháu kháu khỉnh và đẹp trai giống bố khiến cho bản thân thấy vui lắm” – chị Hà êm ấm chia sớt.
Công tác phố hội dù bận rộn tới đâu chị vẫn luôn nỗ lực thu xếp thời gian để dành cho tổ ấm của chính mình. Chị luôn muốn tự tay chăm sóc chồng con. Chồng chị nhiều khi chứng kiến sự khó nhọc của phi tần đã muốn thuê người giúp việc nhưng chị đều gạt đi. Chị bảo, giả dụ có người giúp việc thì sự gắn kết giữa các thành viên trong mái ấm sẽ giảm đi. Mỗi ngày chị vẫn cùng chồng đi chợ, rồi cùng anh nấu những bữa ăn, dù giản đơn nhưng ngập tràn vui vẻ.
Phong AnhTham khảo thêm: váy ngủ tiếng anh là g
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét