11:51 24/10/2016
20 năm, ông bà chăm chút, mến yêu đứa con nuôi như con đẻ. Rồi một ngày cô bé nhỏ thiên nhiên đòi đi tậu phụ vương mẹ ruột, ông bà đã bán hết của cải trong nhà để dắt con đi khắp nơi tìm kiếm trong vô vọng. Nhưng sau cùng vui vẻ cũng cười cợt với nhì bố con ông.
Một lần bất ngờ qua bến đò ngang gặp gỡ một cô bé mới khoảng chừng mực 5-6 tuổi bị lạc lâu ngày, không có khách hàng nào tới kiếm được, ông bà đã quyết định đưa về khiến cho con nuôi dù đứa trẻ không được mưu trí vội vã như những đứa khác.
20 năm, ông bà chăm sóc, yêu thương như con đẻ. Rồi một ngày cô ốm tự nhiên đòi đi mua phụ thân mẹ ruột, ông bà đã bán hết của nả trong nhà để dắt con đi khắp nơi kiếm tìm trong tuyệt vọng. Nhưng cuối cùng hạnh phúc cũng mỉm cười với nhì bố con ông.
Nhắc lại câu chuyện cũ, ông Đặng Xuân Đạc (thôn Phù Yên, xã Dũng Liệt, quận Im Phong, tỉnh giấc Bắc Ninh) chỉ cười. Ông bảo câu chuyện xảy ra cũng đã gần chục năm, cũng chẳng có gì to tát bởi đó là nghĩa vụ của ông bà với cô con gái nuôi của mình. Thế nhưng có nghe được câu chuyện của ông mới thấy hết được tấm lòng nhân từ của cung phi chồng người cựu chiến binh ấy.
6 năm đi lính đi về, ông Đạc lập mái nhà với bà È Thị Vàng người cùng làng nhưng 3 năm sau vẫn chưa có con. Một lần nhì cung phi chồng về Quảng Ninh có việc, qua bến đò Phả Lại, ông bà lép tham gia quán nước của một cụ già ngồi thưởng thức nghỉ ngơi. Vừa bóc bánh ăn, ông thấy một cô nhỏ nhắn hạn độ 5, 6 tuổi ăn mặc rách rưới đang đun nước cho bà cụ cứ nhìn nhì phi tần chồng chằm chặp. Thương tình ông bà gọi ra bóc bánh cho ăn. Thấy con bé ăn ngốn ngấu, ông đoán chắc nó phải nhịn đói lâu lắm.
Hỏi bà cụ mới biết con nhỏ bị lạc ở đâu đến đây đã 20 ngày nhưng không có bạn nào đến tìm. Nó đi hành khất quanh quéo khắp các hàng quán, nhà dân và cả hành khách qua đây, khách hàng nào cho gì thì ăn nấy. Mấy hôm trước có người đã vớt được nó ở dưới sông mang vào đây, từ hôm đấy đến giờ bà cụ cho nó ở lại đây phụ trông quán nước với bà nhưng con nhỏ nhắn không được nhanh nhẹn, thông minh cho lắm. Hỏi về mái ấm, ba má, quê quán nó đều không nhớ, không nhân thức gì hết.
Sau lần gặp ấy, ông Đạc về có kể lại câu chuyện cho mẹ ông nghe. Bà khuyên ông nên đón đứa bé về nuôi, vì nhị vợ chồng thảng hoặc muộn đã lâu, có đứa bé thêm vui cửa vui nhà. Ngay hôm sau, nhà ông đi ba chiếc xe đạp xuống đón đứa tí hon. Lúc đầu bà cụ bán nước không đồng ý.
Sau phổ quát lần thuyết phục bằng hoàn cảnh của mái ấm, đưa cả chứng minh thư, địa chỉ nhà cho bà cụ để lỡ người thân cháu ốm tậu tới thì sẽ gặp được, sau cùng bà cụ cũng đồng ý. Chu đáo hơn, ông Đạc còn viết liên hệ lên cả phía trong vách ngăn bằng cót của quán nước.
| Cung phi chồng ông Ðạc vui vẻ bên đứa cháu ngoại sống bên Nhật. |
Sau khi xuất ngũ đi về quê hương, bà xã chồng ông Đạc chỉ mong chờ tham gia mấy sào ruộng cho nên cuộc sống gia đình đã gian nan nay càng gian truân hơn. Thế nhưng ông bà làm mới cho cô con gái nuôi ăn học chẳng khác gì con đẻ, dù 3 năm sau khi cô bé bỏng về khiến con nuôi nhà ông, ông bà sinh được 3 người con nữa, 1 gái, nhì trai. Ông đặt tên con gái nuôi là Thau.
Theo thời điểm, Thau lớn lên trong vòng tay che chở và nuôi dưỡng của hai hiền thê chồng ông Đạc và mái nhà. Dù kém thông minh nhanh nhảu nhưng được cái Thau ít nhỏ xíu đau, bệnh tật, rất nhân thức nghe lời cha mẹ.
Ông Đạc phải chạy đôn đáo đáo khắp nơi mới xin được khiến giấy khai sinh cho con tí hon đi học, bởi ngày ấy, giấy má kiếm được con nuôi rất khó khăn, bà cụ bán nước, người đạt yêu cầu độc nhất cho con bé nhỏ cũng không còn. Nhưng Thau cũng chỉ học hết lớp 5, ông Đạc đành phải cho con nghỉ ở nhà vì chị chẳng thể tiếp thu được kiến thức.
Thau ở nhà trông coi công trình cho bác mẹ đi làm ruộng, hiếm lại đi chăn trâu, tước lá mía nhưng cũng bữa được bữa không vì Thau cũng chẳng biết con đường mà khiến.
Năm 2007, khi ấy chị Thau cũng đã ở nhà ông bà Đạc 22 năm, trong một lần bất ngờ xem ti vi, thấy chương trình tìm lại sức thân sau phổ thông năm, mẹ ông mới buột miệng bảo rằng “Người ta mấy chục năm còn mua lại được nhau mà cháu chính mình hơn 20 năm chẳng ai sắm đến”. Nghe thấy thế chị Thau bỗng nhiên khóc mà bảo: “Con muốn mua lại mái ấm con”.
Tưởng rằng chị Thau chỉ nói thế rồi sẽ quên nhanh bởi trong khoảng bé dại đến giờ, Thau chưa bao giờ nhắc tới mái ấm, nhất là khi đầu óc của chị không được minh mẫn cho lắm. Bẵng đi 2 bốn tuần, một hôm, hiền thê chồng ông Đạc thấy có gói quần áo chị Thau gói ghém giấu dưới cuối giường.
Nhân thức là Thau sẽ đi mua gia đình, bà Vàng mới bảo chồng: “Thôi anh cứ đưa con đi sắm mái ấm cho con. Giả dụ sắm được càng tốt, còn không sắm được cũng thỏa nguyện ý của nó. Chứ giờ nó đi lang thang một bản thân mình rồi bản thân lại phải đi tậu nó”.
Nhưng hỏi Thau tin tức về mái ấm bản thân trước khi bị thất lạc, kể cả những chi tiết ốm nhất, chị đều không nhớ. Chị chỉ nhớ quê chị người ta hay đội cái gì lên đầu đi bán hàng. Nghe vậy, một bà cụ quê ở Nam Định cũng tới khiến con nuôi ở cùng thôn mới bảo ông: “Vậy đúng là quê tôi rồi, chưng cứ về đấy tìm, kiểu gì cũng thấy”.
Có được chút thông tin, ông bà bán nhì tạ thóc trong nhà được 900 nghìn và lấy thêm 2 triệu tiền học phí của cô con gái ruột mà ông bà vừa vay ngân hàng theo gói cung cấp học sinh nghèo, rồi dắt chị Thau bắt xe xuôi về Nam Định, trong lòng vẫn đại dương nghi rằng sẽ khó khăn tìm được mái ấm cho con vì không có đầu mối.
Trên chuyến xe từ Bắc Ninh về qua Đồng Văn, ông Đạc chỉ biết hỏi dân chúng trên xe xuống tại đâu, phổ quát người kinh ngạc không hiểu bố con ông muốn trở về đâu. Đến khi được hỏi ông cũng chỉ lắc đầu: “Tôi cũng không nhân thức tôi về đâu nữa!”. Thấy vậy, dân chúng nghĩ ông có chuyện gì đó nên xúm lại hỏi han, ông mới kể rõ sự tình.
Nghe dứt câu chuyện, quần chúng trên xe đều cảm động, mỗi người góp nhóp ít tiền khiến cho lộ phí đi con đường cho thân phụ con ông. Thậm chí có một người thiếu nữ tốt bụng còn nhờ tài xế gửi hàng về luôn cho khách rồi đưa bố con ông xuống Phủ Lý, thuê nhà trọ, mời bố con ông ăn cơm.
Theo lời gợi ý của đại chúng trên xe, ông Đạc đến địa chỉ với Hội Cựu chiến binh tỉnh giấc Hà Nam, rồi được giới thiệu sang Hội Chữ thập đỏ và Công an tỉnh giấc để nhờ mua tin tức. Ông cũng nhờ Đài Phát thanh truyền hình Hà Nam phát tin tức mua người và được dành đầu tiên khi chỉ mất người yêu chi tiêu.
Cũng trên đường xuống Phủ Lý, chị Thau lại đột nhiên nhớ lại được tên bác mẹ và hai chị em Thau ngày bé. Để lại thông tin và liên hệ, máy tính bảng địa chỉ tại Công an Hà Nam, ông Đạc lại đưa con về Nam Định kiếm tìm. Tại đây, ông cũng được Hội Chữ thập đỏ, Hội Cựu chiến binh hỗ trợ.
Bất ngờ mấy hôm sau khi gọi điện về nhà hỏi thăm tình hình, ông vui tươi khôn cùng khi được cậu nam nhi ở nhà công bố, Công an tỉnh Hà Nam đã mua được người thân cho chị Thau và bảo ông về Hà Nam ngay.
Ngay ngay tức thì, ông bắt xe đưa Thau về Công an Hà Nam. Về đến nơi, ông đã thấy người thân chị Thau đứng chờ đông đủ. Người nào cũng tay bắt mặt mừng, nắm tay ông nói lời cảm ơn thâm thúy. Buổi tối hôm đó, cậu ruột của Thau thay mặt mái ấm mời ông ở lại ăn bữa cơm sum vầy.
Hôm ấy ông mới nhân thức, gia đình của chị Thau quá có năng lực tài chính thấp. Mẹ Thau cũng là một người thiếu nữ kém thông minh, nhanh nhảu, sinh được hai người con gái đều kém sản xuất nhưng chị gái Thau hên hơn đã lập được mái ấm. Còn bố Thau bỏ mẹ con chị đi lấy hậu phi nhì ở Quảng Ninh.
Ngày Thau bị lạc là hôm ông ta về đón Thau ra Quảng Ninh để bế con cho mẹ kế nhưng không may để lạc mất con. Phải tới 3 năm sau ông mới dám về quê kể cho hậu phi con nghe. Gia đình cũng phổ thông lần đi tìm nhưng không nghĩ là chị lại lạc sang bờ bên kia.
Sau ngày sum vầy, ông Đạc đi về nhà, còn Thau ở lại với mẹ đẻ nhưng chỉ một thời gian sau, chị nhất định đòi về ở với bà xã chồng ông. Ông lại đón con nuôi về. Ở được năm rưỡi, mái nhà chị Thau lại xin đón chị về và xin cho đi khiến. Sau phổ quát lần bảo ban, thuyết phục, chị mới chịu ở lại nhà mẹ đẻ nhưng phi tần chồng, các con ông hi hữu vẫn tới thăm và đón Thau về nhà chơi.
Có lẽ nhờ tấm lòng hiền hậu của ông Đạc mà giờ đây con trẻ trong nhà ông và cả thê thiếp chồng ông đều được lợi phúc lớn. Cô con gái lớn sinh năm 1988 sau khi ra trường Đại học Công nghiệp giành được học bổng học tập tại nước ngoài bên Nhật Phiên bản, đã định cư và lấy chồng, sinh con ngay ở đất nước mặt trời mọc. Chị còn tự khiến cho tự kiếm tiền nuôi nhị em trai du học tự mãn tại Nhật và xin việc bên đó cho hai em.
Giờ chỉ có nhị hiền thê chồng ông Đạc ở ngôi nhà rộng lớn ở quê nhưng hi hữu bi thương, ông bà lại sang Nhật thăm con cháu hoặc đi du lịch. Với ông Đạc con trẻ trong nhà đạt được mục tiêu là điều quá thoả nguyện, nhưng bạn nào cũng hiểu rằng, chính nhờ tấm lòng của hai ông bà mà mái ấm ông mới có được như ngày hôm nay.
Lê Phong - Ngọc XoaXem nhiều hơn: váy ngủ winny 2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét