Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2016

Chứng kiến bồ cười hả hê chỉ vào cô hậu phi nhà quê bản thân bỏ rơi đang húp nốt bát phở thừa, chồng giám đốc liền lao ngay đến...

Anh và chị là bạn thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau ở vùng quê túng thiếu. 18 tuổi thì tình bạn chớm nở thành tình yêu, đó cũng là lúc anh đỗ đại học và phải lên thành phố. Họ tạm xa nhau nhưng tình cảm thì vẫn cứ đong đầy và lớn dần lên theo năm bốn tuần.

Ở quê chị đã được cha mẹ anh xem như con dâu trong nhà rồi. Chị nhiều lần sang trợ giúp bác mẹ anh những công việc tòa tháp đồng áng. Chẳng quản gian truân vất vả, suốt ngày ngoài đồng mà làn da trắng của chị chỉ ửng đỏ chứ không phải bị sạm. Anh đi học về cứ nắc nỏm ca ngợi da chị đẹp chẳng khác nào con gái đô thị. Có lẽ vì chị đẹp như thế nên suốt 4 năm liền anh chẳng hề phải lòng một cô gái nào khác dù yêu xa.

Năm cuối đại học cũng là năm mái ấm anh gặp mặt gian truân nhất khi mà mẹ anh – trụ cột lao động chính trong nhà bất thần bị tai nạn liên lạc phải nằm liệt. Anh chỉ nghỉ được 1 tuần rồi lại phải đi học ngay vì năm cuối rồi, tất việc chăm sóc mẹ anh giao lại cho người ấy và bố mình.

gai-que-blogtamsuvn

Chẳng quản gian nan khó nhọc, suốt ngày ngoài đồng mà làn da trắng của chị chỉ ửng đỏ chứ chẳng hề bị sạm. Anh đi học về cứ nắc nỏm khen da chị đẹp chẳng khác nào con gái thị trấn. (Ảnh minh họa)

Năm đó một mình chị với em anh gặt hết cả mẫu lúa rồi chở về nhà tuốt dứt lại phơi. Không có chị thì năm đó nhà anh chỉ có chết đói vì lúa ở ngoài đồng không gặt nước vào sẽ lên mộng hết. Nhân thức nhà anh hết tiền vì phải lo cho mẹ, thế là có bao lăm vốn liếng dành dụm được chị gửi hết cho người tình chi tiêu cho những tháng anh thực tập và làm tốt nghiệp. Nhờ vậy mà anh mới có thể ra trường.

Cảm động trước tấm lòng của chị, cuối năm đó anh và chị khiến đám cưới. Nhưng sau khi cưới dứt chị ở lại quê nhà tiếp tục công tác đồng ruộng còn anh lên đô thị làm cho việc. Một tổ chức kinh doanh đã kiếm được anh vào khiến với mức thu nhập khá tốt, nhưng đưa chị lên ngay thì chưa được nên nhì cung phi chồng đành trợ thời thời mỗi người một nơi. Đêm ấy anh ủ ấp chặt hậu phi vào lòng động viên chị nỗ lực:

Đọc thêm >>> Về dự đám cưới bạn thân không báo trước tôi ngất xỉu lịm khi thấy bạn trai chính mình sinh ra giữa đám cưới và mặc bộ quần áo đó

</ins>

- Em chịu khổ mấy năm nữa nhé, anh sẽ về đón em lên.

- Anh yêu tâm lên đó làm việc, ba má ở nhà đã có em lo. Chỉ cần anh đừng bao giờ quên em là được rồi.

Có nhẽ lúc đó anh nghĩ sẽ không bao giờ phản nghịch được một người thiếu phụ tốt như hậu phi chính mình. Thế nhưng đời có quá đa dạng chuyện bất thần. Công tác trên thị trấn của anh diễn ra cực kì dễ dãi, 3 năm đi làm anh đã có thể tìm được 1 căn thông thường cư nhưng lúc này thì anh lại đang phải lòng cô đồng nghiệp ở công ty mất rồi.

Anh vẫn về thăm thê thiếp và bác mẹ nhưng không phải đả động tới chuyện đưa chị lên. Cuối năm ấy, sức khỏe của mẹ anh bỗng ngột có chuyển biến xấu. Trước khi từ trần mẹ cho gọi anh về gấp và bắt đại trượng phu phải đưa phi tần lên thị trấn sống. Chiều ý mẹ anh đã tuân theo. Thế nhưng từ ngày đưa hoàng hậu lên tình cảm của anh với thê thiếp cũng phai nhạt dần.

Anh để chị quẩn quanh quéo ở nhà với 4 bức tường còn chính mình thì lao vào công việc. 2 năm chị lên sống với chồng, vẫn chưa có một đứa con nào ra đời khi mà chồng chị đã mở được tổ chức kinh doanh riêng và đổi nhà khác. Bố chồng ở quê cứ giục mãi nhưng ông đâu biết bà xã hiền thê chồng chị mới chỉ quan hệ đếm trên đầu ngón tay và lần nào anh cũng bắt chỉ uống thuốc nguy cấp.

pho-blogtamsuvn

“Chị ăn đi, anh Thành bảo chị ăn hết bát phở thừa này đi đấy. Chắc chị nhin từ hôm đó đến giờ đói lắm rồi hả”. (Ảnh minh họa)

Cho tới sớm tối hôm đó, anh đi uống rượu say ở ngoài về rồi gây gổ với chị. Anh đuổi chị ra khỏi nhà: “Cô đi đi, cuốn xéo đi để tôi được rước người tôi nâng niu về đây. Bấy lâu nay cô như cái gai trong mắt tôi rồi”. Rồi anh say anh chẳng biết gì nữa, chị âu sầu âm thầm xách túi ra khỏi nhà. Nhưng thị trấn đông đúc này chị nhân thức đi đâu, chị không thể về quê vì sợ bác mẹ sẽ lo sẽ nhân thức cảnh ngộ của anh chị bây chừ…

Sáng tỉnh giấc dậy anh không thấy phi tần đâu cả, cứ ngỡ chị bắt xe về quê như mọi khi rồi nên cũng không gọi điện sắm. Hôm sau anh đưa bồ đến quán phở thân thuộc hai người hay ăn và có một lần đã đưa vợ tới đây. Đang ăn thì anh bất thần nhớ ra quên điện thoại trong ô tô và đến ô tô để lấy. Lúc quay lại thì chứng kiến cảnh tượng đau lòng ấy:

Đọc thêm >>> Đêm tân hôn thấy phi tần vẫn còn trinh, chồng mua gậy đánh thừa sống thiếu chết để rồi sau đó sốc ngất khi thấy phi tần lôi thứ đó từ trong váy ra

“Chị ăn đi, anh Thành bảo chị ăn hết bát phở thừa này đi đấy. Chắc chị nhin từ hôm đó tới giờ đói lắm rồi hả”. Thấy bồ cười hả hê khi nhìn cô phi tần nhà quê bản thân mình bỏ rơi đang húp nấy húp để bát phở thừa, trong khoảnh khắc bàng hoàng anh hối hả lao ngay đến giằng lấy bát phở thừa trên tay chị rồi đỡ hiền thê ngồi xuống ghế. “Em đừng ăn đồ thừa của cô ta, để anh gọi cho em bát mới. Anh xin lỗi, anh sai rồi”.

Cứ thế anh ấp ủ chặt lấy cô vợ áo quần tả tơi khuôn mặt hốc hác rồi khóc trước sự ngỡ ngàng của dân chúng trong quán. Ả bồ của anh tái mặt không nói được câu gì tự động tháo lui. Anh hối hả đưa hoàng hậu về nhà giúp chị tắm giặt, và đêm đấy họ đã có một đêm êm ấm bên nhau mà anh không bắt chị phải uống thuốc. Cuối cùng sau bao năm muốn bỏ rơi cô hậu phi nhà quê, anh cũng đã nhìn thấy được tội trạng của bản thân mình. Không có bà xã, sao anh có được ngày hôm nay?

Lâm Minh/ Theo Một quả đât


Xem thêm: Thời trang người già

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét