Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Bạo lực học con đường dưới góc nhìn của một học sinh lớp 12

LTS: Bạo lực học các con phố chắc hẳn là mối lo âu bậc nhất của các bậc khiến thân phụ mẹ.

Còn dưới góc nhìn của một học sinh thì sao? Các em chính là người trong cuộc và hôm nay, em Nguyễn Huyền My (học sinh lớp 12T1 trường Trung học Phổ quát Thăng Long, Hà Nội) có bài viết về yếu tố này.

Tòa soạn trân trọng gửi tới bạn đọc!

Bạo lực học con đường hiện đang biến thành một điều mang tính thế giới khiến cho nhiều trẻ con bị sợ hãi dĩ vãng, thương tổn tâm lý và sai lệch tư cách.

Với các chế độ đe càng ngày càng tinh xảo, số lượng trẻ bị trầm cảm cũng tăng cao và số đông trong số đó đã có hành vi trẫm mình, phản ánh phổ biến qua các video được đưa lên mạng xã hội trong thời gian mới đây.

Khi cả bên ăn hiếp và bị đe đều là nạn nhân

Những đứa trẻ chịu sự bắt nạt ở nhà thờ thường phải đối mặt với nguy cơ tổn thương về mặt vật lý, và trở ngại về mặt  ý thức trong phát triển nhân cách sau này.

Theo điều tra, 3/4 số vụ trẫm mình liên quan tới trẻ vị thành niên hàng năm đều là hệ quả của bạo lực học con đường.

Những đứa trẻ trải đời qua việc bị đe thường chạm mặt gian nan và hạn giễu cợt trong giao thiệp phố hội, và trong một vài trường hợp khác còn bộc lộ sự méo mó về xúc cảm và nhận thức cũng như rối loạn về mặt nhân cách.

Ảnh minh họa trên giaoduc.net.Việt Nam.

Và đầy đủ những đứa trẻ này đều không được nhận thấy và giúp sức kịp thời cho đến khi sự việc đã trở nên nghiêm trọng.

Tất nhiên, cũng chẳng phải chỉ có những đứa trẻ bị doạ mới là nạn nhân.

Trong rất nhiều các tìm hiểu, dò hỏi, người ta đã bỏ lỡ phần nhiều nửa kia vấn đề, rằng những kẻ doạ cũng chỉ là những đứa trẻ, và thậm chí còn cần được giáo dục, kiểm soát an ninh phổ biến hơn so với nạn nhân của chúng.

Hành động nạt có phải là hành vi có tinh thần và những đứa trẻ này đều tinh thần được hành vi của bản thân mình là sai lạc, khi mà những đứa trẻ bao quanh A dua, còn các thầy giáo, phụ huynh thì không nắm đủ rõ tình hình?

Chúng ta nhường như chưa nghĩ đến những đứa trẻ này một bí quyết vô tư và thấu đáo về duyên do dẫn hành vi bạo lực, thiếu thốn và bất an khiến chúng phải khiến thương tổn người khác cũng như trong suốt công đoạn dằn vặt chúng phải trải qua.

Tất cả những gì chúng ta nghĩ tới chỉ là việc phán xét dựa trên cảnh ngộ, không gian sống hay chỉ số mưu trí của chúng; sau đó chúng ta liệt những sinh viên này vào diện học sinh riêng biệt, bị giáo viên cách thức ly hoặc dung túng và chỉ một vài ít được xác định phương hướng quay về để hòa nhập và kiếm được sự thứ tha.

Trong đa phần trường hợp, những đứa trẻ gây ra những hành vi bạo lực thường trở thành nạn nhân của hành vi doạ sau này (thậm chí số lượng còn rộng rãi hơn phổ thông so với những đứa trẻ từng là nạn nhân).

Chúng ta cũng chưa có kiếm được thức đúng đắn về nhân tố đạo đức, trong đa dạng trường phù hợp, bạo lực học tuyến phố còn là biểu thị của cảm giác thiếu an ninh, thiếu công bằng mà một đứa trẻ phải gánh chịu.

Phổ biến ta phán xét, thương hại, kết tội mà xem nhẹ rằng những đứa trẻ đi nạt cũng đang dằn vặt và âu sầu hệt như những nạn nhân của chúng.

Nó cũng giống như sức ép gian khổ trong khoảng mọi phía, cảm giác cô đơn, vô vọng như những đứa trẻ chung.

Có thể ví bạo lực học con đường như một căn bệnh hiểm có điều kiện kinh tế eo hẹp đang lây lan với vận tốc chóng mặt và cần “phòng bệnh hơn chữa bệnh”.

Giả dụ một đứa trẻ được dạy bảo từ nhỏ tuổi về lòng kính yêu, trắc ẩn và sống trong sự đùm bọc, nâng niu thì khả năng chúng có những hành vi bạo lực học các con phố liệu có cao?

Tất nhiên là không, bởi chúng được dạy phải niềm nở, chiều chuộng và không miệt thị, làm cho thương tổn người khác.

Chúng ta đang có những hành động gì?

Trong những năm vừa mới đây, các hoạt động chống bạo lực học con đường đang diễn ra một cách thức cực kì hăng hái và nhận được sự hưởng ứng tích cực trên toàn trái đất.

Trên phần nhiều các bình diện: từ giáo dục, nghệ thuật cho tới tin báo, truyền thông; hầu hết đều phản chiếu cho xã hội cái nhìn toàn vẹn hơn về bạo lực học tuyến phố.

Có tất cả các cuộc thi khiến cho phim về chủ đề này và được tuổi teen sắp có.

Các cuộc tranh tài viết được công ty thường niên, đem lại không ít các thành quả có giá trị nhân văn và nghệ thuật.

Khác biệt hơn, các công ty nhân loại cũng đang quan tâm sâu sắc đến điều này. UNICEF ( Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc) đã và đang tuyên truyền phổ thông về vấn nạn bạo lực học con đường trên phổ biến tổ quốc không giống nhau.

Phổ quát tổ quốc đã thành lập những con đường dây nóng dành riêng cho việc tố cáo bạo lực học con đường, và vấn đề này cũng đang được đề cập đến trong chương trình giáo dục rộng rãi.

Nhật Bản là một quốc gia tiêu biểu cho việc đấu tranh chống vấn nạn bạo lực học tuyến phố.

Qua giáo dục cũng như các công cụ truyền thông như phim ảnh, sách truyện, … các phương tiện có thể ảnh hưởng trực tiếp đến trẻ em, họ tuyên truyền về vấn đề này một phương pháp chính trực, khỏe mạnh và đầy cảm xúc.

Một số công trình điện ảnh như Limit, Life, Crow zero; hay trong vài tiểu thuyết nhiều người biết đến khác của Nhật Phiên bản, ta có thể bắt gặp nhiều lần những khung cảnh về bạo lực học đường (về tâm lý, hậu quả và sự dằn vặt của các anh hùng quay quanh vấn nạn này), qua đó đưa đến cho độc giả một cái nhìn sâu sắc, trực diện đối với yếu tố vốn đang nhức nhối nhưng rất dễ bị bỏ quên này.

Khác lạ hơn, Nhật Phiên bản còn sử dụng triệt để triệt để nhãn hiệu của bản thân mình để tuyên truyền về tác hại của bạo lực học tuyến phố.

Anime và manga trong khoảng lâu đã trở thành một trong những bộ mặt của non sông và tầm tác động của chúng ra quả đât chẳng hề gầy.

Trong gần như các công trình mang tính tiêu khiển này, tệ nạn doạ được mô tả một phương pháp trực giác chân thực với đối tượng người theo dõi cơ bản là trẻ con và thanh thiếu niên (những lứa tuổi liên quan trực tiếp tới bạo lực học tuyến phố).

Trong khoảng những tác phẩm kinh điển như Doraemon (những bộ truyện mà người nào bạn nào cũng biết), cho tới các công trình mới nhất như là Koe no katachi (tuyệt phẩm manga xây dựng thương hiệu vào năm 2011 và sắp được chuyển thể sang anime), yếu tố bạo lực học con đường đều được diễn đạt như một nỗi ám ảnh thường ngày và chân thực.

Thầy giáo, phụ huynh phải chủ động vũ trang tri thức!

Dường như phổ thông nơi trên quả đât đang chống chọi quyết liệt chống bạo lực học tuyến đường thì vấn đề này cũng không hề có tín hiệu thuyên giảm.

Tại sao trong một môi trường giáo dục những thế hệ mai sau của non sông, đáng đúng ra các em cần phải được bảo kê và để mắt tốt nhất thì lại có những hành vi bạo lực lẫn nhau, vậy chúng ta đang mắc sai lầm gì trong công tác đơn vị, quản lý giáo dục?

Ở một hạn độ nào đó, công cuộc kháng cự bạo lực học tuyến đường dường như chỉ tạo ra mạnh khỏe và được chú ý phổ quát ở các nước phát triển.

Ở các nước đang phát triển, sự nhận thức về yếu tố này vẫn còn đa số hạn chế giễu.

Người ta thường coi nhẹ tầm tác động của bạo lực học các con phố, tỏ thái độ lãnh đạm trừ khi sự việc đã trở nên quá hiểm nguy.

Công tác vũ trang kiến thức, khả năng cho trẻ về yếu tố này vẫn còn phổ thông qua quýt, khuyết điểm cũng như hiện có quá ít các doanh nghiệp được lập ra để cung cấp về điều này.

Ở Việt Nam, điều bạo lực học đường chưa chính thức được đưa vào chương trình giảng dạy, giáo viên cũng không được cung cấp kỹ năng giải quyết các hành vi bạo lực trong lớp học.

Khi những vụ ăn hiếp, đánh đập về mặt thân xác, hay gây tổn thương tinh thần xảy ra, phần lớn các sinh viên đều hoảng sợ và xử lí nhân tố một cách thức cảm tính, trong khi đáng lẽ là những thứ chúng cần được dạy, chuẩn bị để ứng phó và có nhà trường, phụ thân mẹ khiến người chỉ dẫn, chỗ dựa cho các em.

Trong phần lớn các trường thích hợp, giáo viên và mái ấm chỉ biết vấn đề khi mọi thứ đã trở thành nguy hiểm trong khi những đứa trẻ không có cảm giác an toàn và im tâm khi san sớt với phụ huynh, giáo viên (phải là người bảo hộ và đứng ra phân trần).

Với một nước đang trên đà hội nhập, phát hành như Việt Nam, cũng cần có thời gian để phát triển, để thay đổi; từ đó dần dần xây đắp chương trình giáo dục bắt kịp với trái đất.

Nhưng có thật chúng ta đề xuất chờ thêm một vài năm, một số chục năm, hay là lâu hơn nữa để có thể sản xuất ngang hàng chất lượng giáo dục bạo lực học con đường với các nước hiện đại?

Thực tế, chúng ta có phổ thông thứ có thể thi hành từ hiện giờ mà không cần tới một tiềm lực quá lớn về vốn đầu tư. 

Một chuyên gia người Nhật nghĩ rằng, đa phần các nguyên cớ dẫn tới bạo lực học đường thuộc về cảm xúc và nhận thức, khi giáo viên biếng nhác trong việc gắn kết và quản lí các thành viên trong lớp học; khi cha mẹ không quan tâm tới con cái một bí quyết trọn vẹn; hoặc là sức ép gây ra bởi điểm số và bệnh thành tựu.

Có thể thấy rõ giải quyết nhân tố bạo lực học trục đường không chỉ là bổn phận của một doanh nghiệp, tư nhân, quốc gia hay một doanh nghiệp nào mà là bổn phận của toàn phố hội.

Chúng ta cần phải quan tâm về những đứa trẻ và thân cận, chia sớt phổ thông hơn để nắm bắt những trắc trở của chúng một phương pháp sâu sắc, dưới cái nhìn của một đứa trẻ khác chứ không hề như những người lớn vô can.

Trong môi trường lớp học, rộng rãi thầy giáo chối từ chịu trách nhiệm xử lí những vụ bạo lực diễn ra giữa sinh viên với sinh viên; hoặc thực thi nghĩa vụ này một bí quyết qua loa và nông cạn, dung túng và bưng bít.

Dù chẳng phải là hầu hết nhưng những điều này vẫn đang tồn tại, và dù có khó khăn ưng ý tới thế nào thì nó vẫn đang xảy ra.

Trong một mái ấm, chẳng hề phụ huynh nào cũng có cách xử lí các vấn đề về bạo lực học các con phố một phương pháp hiệu quả.

Thứ nhất, những ông bố bà mẹ thường không đủ vững quà và bình tĩnh khi trẻ kể lại về việc bị ăn hiếp, dẫn đến tâm lý lo lắng, thấp thỏm không đáng có ở trẻ (khi mà đáng nhẽ, những đứa trẻ này cần phải được trấn an từ chính tâm lý vững tiến thưởng của các bậc phụ huynh).

Thứ hai, các vị phụ huynh nhiều lúc chưa nắm bắt rõ tình huống mà con mình đang chạm chán phải, mà đã đi tới vài chế độ quyết không hiệu quả như là ép con chuyển lớp chuyển trường, hoặc trực tiếp doạ dọa đứa trẻ ăn hiếp, hay là uỷ thác tổng thể trách nhiệm cho giáo viên (những người chưa chắc đã nắm rõ yếu tố hơn họ là bao).

Những cách thức xử lí méo mó nhiều khi còn khiến cho mọi việc trầm trọng hơn, trẻ từ việc bị ăn hiếp trở nên mất niềm tin vào nhà trường, mái ấm và im thin thít (nguồn gốc lớn nhất khiến cho đa số các vụ doạ đều không được nhận thấy và xử lí kịp thời trước khi gây ra hậu quả hiểm nguy).

Bao giờ chúng ta mới thực thụ chịu niềm nở đến những đứa trẻ của bản thân một phương pháp thực thụ thâm thúy như những người bạn có thể cùng chúng chia sẻ áp lực và gánh nặng, chứ chẳng phải như những bề trên vô cảm?

Trong những cố gắng để xong xuôi bạo lực học đường, người ta thường tập trung tham gia những yếu tố thực tiễn số đông, và đó cũng là phương châm hoạt động của gần như các tổ quốc và doanh nghiệp trên thế giới hiện thời với vấn nạn này.

Thắc mắc được đặt ra ở đây là vì sao đông đảo những đứa trẻ hứng chịu bạo lực học tuyến phố lại lựa chọn tĩnh mịch?

Sự lặng ngắt ấy không dừng lại khi chúng ta đã phát hình thành điều, cho dù có được bênh vực, được đánh tháo, thì những đứa trẻ ấy cũng không thật sự gan góc để cất công bố nói.

Khiến cho sao có thể xong xuôi bạo lực học các con phố?

Ở chừng nào đó, các thành quả nghệ thuật nên được bình chọn cao trong công cuộc chống cự bạo lực học đường.

Một đứa trẻ khi đã cảm kiếm được sâu sắc về sự xấu xa của những hành động ăn hiếp, cùng đồng cảm với sự khổ cực của hero chính và được nuôi dưỡng những ý tưởng về sự công bằng, chính nghĩa trong khoảng chính những cuốn truyện tranh và phim hoạt hình đọc được thì sẽ ít có khả năng gây ra hay Đành chịu trở thành nạn nhân của hành vi đó.

Xin trích ra đây câu nói của Mẹ Teresa: Ko phải gần như chúng ta đều khiến được những điều đẩy đà. Nhưng chúng ta có thể khiến cho những nhân tố nhỏ dại nhặt với tình ái vĩ đại.

Hãy làm ngay, đừng hy vọng!

Đã đến lúc, chúng ta cần có những hành động hăng hái nhằm Đối Địch trạng thái bạo lực học đường.

Đầy đủ chúng ta cần kiếm được thức thâm thúy về sự nguy hiểm của bạo lực học con đường, biểu lộ của nó và chế độ giải quyết.

Phần đông những đứa trẻ đều có quyền tới trường trong sự an ninh và vui vẻ, nơi mà chúng có thể học tập, kết giao và biến thành những loài người vĩ đại. Đương Đầu bạo lực học đường và đào thải nó ra khỏi bến xe phải là bổn phận của đầy đủ đại chúng.

Nhân tố bạo lực học tuyến phố đã biến thành một vấn nạn trong nhà thờ, các phụ thân mẹ, giáo viên có thể mày mò về điều này qua các sách báo, phương tiện truyền thông, đón đọc để tự trang bị và kiểm soát an ninh những thế hệ tương lai.

Thân phụ mẹ hãy là những chỗ dựa vững chắc, hướng dẫn các em từ gầy lối sống lành mạnh và cơ chế bảo vệ bản thân.

Các giáo viên cũng cần trang bị vừa đủ tri thức để giáo huấn cho các em và có sự thấu nắm bắt, chuẩn bị tha thứ, hướng dẫn các em vướng vào những hành động bạo lực quay về hòa nhập với đồng đội.

Hãy làm ngay, đừng kì vọng!

Tài liệu tham khảo:

http://baotintuc.vn/nhin-ra-the-gioi/tranh-cai-quanh-vu-bao-luc-hoc-duong-o-nhat-ban-20120720230843040.htm

https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%A1o_l%E1%BB%B1c_h%E1phần trămBBphần trăm8Dc_phần trămC4%91%C6phần trămB0phần trămE1phần trămBBphần trăm9Dng

http://motthegioi.vn/giao-duc-c-69/du-hoc-c-109/bao-luc-hoc-duong-nhung-cau-chuyen-dang-buon-o-nhat-ban-5671.html

https://en.wikipedia.org/wiki/A_Silent_Voice_(manga)

http://www.unicef.org/wcaro/documents_publications_4271.html

http://www.rand.org/pubs/issue_papers/IP219/index2.html


Xem thêm: tin tức nhanh nhất việt nam

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét