(Blogtamsu) - Tôi lúc đó mệt quá rồi, ngồi trên xe mà chầu chực rớt xuống đất. Sau cùng cũng tới nhà anh thật. Những gì diễn ra trước mắt tôi khiến tôi quá bất thần.
Tôi và anh yêu nhau tới nay được 2 năm. Bạn trai là người có tính tình dễ mến và rất cởi mở. Tôi đưa người chơi trai đi trưng bày với đồng đội, ai cũng khen anh tính sởi lởi, lại biết đon đả với người khác. Đi với cả đám người chơi vào quán nhưng anh đứng lên hỏi từng người một xem ai ăn gì rồi lưu lại chú ý ra tờ giấy, hết một vòng anh vui tươi cầm đưa cho chị phục vụ. Và khi quần chúng chưa ăn xong anh đã hối hả đứng lên thanh toán hết một lượt.
Nhiều lần tôi nghĩ cũng ngại, vì đi đông như thế sẽ tốn rất nhiều tiền cho người chơi trai nên có ý muốn chia tiền cùng anh cho anh đỡ phần nào. Nhưng anh cứ gàn đi bảo, anh là con trai mà, anh thích bằng hữu đi đông đủ cho vui.
Nói chung yêu nhau 2 năm tôi chẳng có gì phải phàn nàn về anh cả. Anh chăm sóc tôi cẩn thận, chưa quên một ngày lễ nào. Mà lần nào cũng quà cáp rất cẩn thận, kể cả với bố mẹ tôi cũng thế. Nhìn hiệ tượng anh khá bảnh bao, dù tôi chưa về n hà anh lần nào nhưng có lẽ ai cũng nghĩ nhà anh không quá giàu nhưng chắc chắn cũng có của ăn của để. Công việc của anh trên này thì cũng khá ổn.
Nhưng anh cứ gàn đi bảo, anh là đàn ông mà, anh thích bạn bè đi đông đủ cho vui. (Ảnh minh họa)
Bốn tuần trước, mẹ tôi có nói bà đi xem thầy rồi, tài năng cuối năm hai đứa cưới là đẹp. Nếu hai đứa tính tới hôn nhân thì xúc tiến đi. Tôi thì thấy hơi ngại vì anh chưa nói gì cả, chẳng lẽ mình là con gái lại nói trước, với lại tôi cũng chưa từng về quê anh.
Nghĩ đi nghĩ lại tôi quyết định bảo anh đưa về quê chơi, rồi sau đó sẽ quyết định. Khi tôi ngỏ ý về quê thì anh lại tìm cách khước từ:
- Sao anh không cho em về?
- Tại vì…
- Tại sao? Anh không muốn giới thiệu em với mọi người ở nhà, không muốn cho gia đình biết mối quan hệ của chúng ta nghĩa là anh không yêu em thật lòng đúng không? Vậy thì chia tay đi.
- Không phải thế mà. Thôi anh sẽ đưa em về.
Xem thêm >>> Vợ khổ sở vì sảy thai trong bệnh viện, chồng vẫn mừng rỡ đi du lịch với bồ để rồi khi trở về thì ăn năn tột cùng
Vậy là 2 ngày sau tôi thu xếp công việc và xin phép bố mẹ về quê anh chơi 2 ngày. Mất 4 tiếng ngồi ô tô mới về đến nhà anh. Suốt dọc đường đi hai đứa không thì thầm mấy vì tôi say xe. Lúc anh bảo xuống xe tôi tỉnh hẳn cứ tưởng đến nhà rồi. Thế nhưng không phải, anh bảo xuống bắt xe ôm vì đường vào nhà anh ô tô không đi qua. Tôi tiu nghỉu như người mất sổ gạo, anh nhìn cũng thương lắm bảo tôi nỗ lực đi xe ôm chừng mực 40km là về tới nhà.
Tôi lúc đó mệt quá rồi, ngồi trên xe mà Đợi chờ rớt xuống đất, anh ngồi sau phải ôm chặt mà bác xe ôm vẫn bị lắc lư vì tôi lúc ngả bên này lúc lại ngả bên kia. Sau cuối cũng đến nhà anh thật. Những gì diễn ra trước mắt tôi khiến tôi quá bất thần. Bố mẹ và 2 đứa em anh đã đứng sẵn ở ngoài cổng đợi chúng tôi. Mẹ và em gái anh dìu tôi vào nhà, lấy nước bê đến tận bàn cho tôi rửa mặt. Rồi mời tôi ăn ăn uống trong vườn.
Nhìn thấy túi nhót trên bàn tôi tỉnh cả say, đúng món tôi thích. Tôi hỏi bác gái có ăn được không thì mẹ anh bảo nhót nhà đấy nhưng bà nghĩ tôi là gái thành phố sẽ không thích ăn thứ đó. Em gái anh còn bảo nó chua chị à. Nhưng mà quần chúng có biết tôi nghiền nó lắm đâu. Tôi ăn 1 lúc hết cả túi, ai cũng nhìn tôi cười.
Nói phổ biến ở nhà anh vui lắm, nhiều thứ để ăn và dân chúng thì rất thân thiện. Tối đó, anh gọi tôi ra vườn bẽn lẽn hỏi:
- Về nhà anh rồi em còn yêu anh không?
- Sao anh lại hỏi em thế?
Về nhà anh rồi em còn yêu anh không? (Ảnh minh họa)
- Tại… nhà anh nghèo mà. Anh sợ em chê anh nghèo, em bỏ anh.
Lúc này thì tôi mới xem xét đúng là nhà anh vẫn là nhà ngói, trong nhà không nhiều đồ đạc. Khi yêu anh bảo sẽ dành dụm tiền để xây nhà lại cho bố mẹ, anh dự định sang năm sẽ xây.
Tôi làm ra vẻ suy nghĩ một lúc rồi hỏi anh:
- Thế anh có chê em không? Anh có yêu em thật lòng không?
- Anh yêu em thật lòng mà. Chỉ có em chê anh thôi.
Xem thêm >>> Chỉ vì một lần “trót dại” với cô thư ký mà giờ ngày nào vợ cũng bắt tôi phải bò lê lết dưới sàn nhà
- Thế anh có muốn cưới em không?
- Có chứ? Nhưng mà anh sợ…
- Sợ gì mà sợ? Muốn cưới thì cuối năm cưới, mẹ em xem ngày đẹp rồi bảo cuối năm cưới là tốt nhất.
Khỏi phải nói chàng mừng tới cỡ nào khi tôi nói câu đó. Thực sự tôi cũng đã không còn tính toán gì đến sự giàu hay nghèo gì nữa rồi. Chúng tôi đều có công ăn việc làm bất biến cam đoan sẽ tự lo được cho mình. Quan trọng là gia đình người yêu sống rất có tình cảm, và anh lại yêu tôi vô cùng. Phận con gái đi lấy chồng cũng chỉ cần có thế thôi.
Mai Hương/ Theo Một trái đất
Đọc thêm: áo khoát nữ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét