Hôm tôi được hiện ra nhà chẳng có ai. Một chính mình mẹ vượt cạn, một chính mình mẹ cắt rau thai mang tôi tới với nhân loại này.
Tôi là đứa con thứ 7. Do vì sinh quá nhiều mà mẹ chẳng nhớ hết ngày sinh của anh chị em tôi. Bà chỉ nhớ rằng ngày sinh nhật tôi là vào một buổi chiều nhập nhoạng. Chẳng ai nhớ ngày sinh nhật của tôi, lại càng chẳng có ngày sinh nhật. Tôi nghĩ nó không hề quan trọng, cần thiết là mẹ đã sinh tôi ra trong thế cuộc này. Xuất hiện trong thời điểm khác lạ này, thời đại mà người ta để được sống thôi cũng đã được gọi là vui vẻ.
Bố tôi mất năm tôi lên 7. Năm đó mẹ mới hơn 40. Có vài người bà con tốt bụng nói với mẹ rằng:
“Sau này biết phải làm cho sao? Năm đứa đại trượng phu bé bỏng nhất mới lên 5, cũng chưa có đứa nào ở riêng. Một bản thân chị làm sao mà qua được đoạn thời điểm này chứ? Chuyện lấy chồng nữa thì thôi quên đi…”
“Lúc trước sống ra sao thì giờ cứ thế mà sống thôi. Chúng đều là con tôi. Tôi không nuôi chúng thì người nào nuôi? Tôi sao có thể vì phiên bản thân mình mà bỏ dở chúng được chứ?….”
Sau này lớn lên, bóng dáng của phụ vương cũng đã nhạt dần. Mẹ cũng chẳng được đi học, cũng chẳng nhân thức chữ. Có nhẽ bởi vì biết cuộc sống của người mù chữ cực khổ ra sao, cho nên dù cho có nhọc nhằn đến thế nào thì bà vẫn sẽ cố gắng cho chúng tôi tới trường. Thế nhưng mẹ vẫn không thể nào kham nổi cho rất nhiều chúng tôi đều được học tới đại học.
Cách thức mẹ giáo dục chúng tôi rất đơn giản. Ví như như chúng tôi làm cho sai thì chỉ cần đúng một chữ “ tiến công”. Đương nhiên, tùy theo chừng mực nặng nhẹ của lỗi mà mẹ có giải pháp xử lý. Có lẽ cách giáo dục này sẽ làm cho rất nhiều người nghĩ là là không tốt thậm chí nói rằng đó là không khôn ngoan. Thế nhưng đối với chúng tôi mà nói đó là bí quyết mà mẹ kính yêu chúng tôi.
Ở thời của chúng tôi trong khi mọi thứ đều gian truân như vậy mà một bản thân mẹ có thể nuôi lớn chúng tôi là việc vô cùng gian truân, mẹ căm ghét nhất là khiến việc độc ác, móc túi của người khác. Còn nhớ khi đó nghe theo lời của một người bạn câu kéo mà tôi đã đi ăn cắp đồ truất phế liệu để đem bán. Mẹ tôi nhân thức chuyện này liền lôi tôi ra tiến công cho một trận.
Tấn công tới mức tôi chừa hẳn luôn đến mức mà đồ người khác cho dù có tốt hơn nữa cũng chẳng bao giờ dám động tham gia. Khi còn nhỏ, số lần tôi bị mẹ đánh rộng rãi không kể siết, cứ mỗi lần khiến cho sai đều tự giác nằm xuống chịu trách phạt. Đôi bàn tay mẹ không ngừng “ giáo dục” chúng tôi, mọi việc trong nhà cũng nhờ vào đôi bàn tay ấy của mẹ.
Phụ vương mất rồi, mọi việc lợn, gà ruộng vườn đều do mẹ tính liệu. Một người thiếu nữ vừa đảm đang vai trò làm cho phụ thân, vừa đảm đương vai trò làm cho mẹ. Đêm, khi tỉnh giấc giấc thường thấy mẹ vẫn chong đèn làm giày, làm quần áo cho chúng tôi…
Mẹ là người khác biệt tao nhã, có lẽ cũng bởi vì mẹ còn kiêm luôn địa điểm “ khiến cho phụ thân” mà mẹ là người có phong cách rất mạnh. Khi đưa anh nhì đi học đại học, mẹ chẳng rơi giọt nước mắt nào. Nhà chẳng còn đồng nào, mẹ phải khiến cho thêm liên tục cũng chẳng hé răng nói nửa lời. Mỗi khi anh viết thư về nhà nói đi làm cho thêm rồi mẹ đừng gửi tiền lên nữa. Mẹ lại rớt nước mắt vì thương anh. Bình thường mẹ chẳng bao giờ khóc, thế mà anh nhị nhắn mấy lời mắt mẹ đã đỏ hoe.
Không ngờ rằng, mưa bão gian truân chẳng tấn công bại được mẹ nhưng căn bệnh ung thư gan lại chẳng thể nào khiến chúng con giữ mẹ lại lâu hơn. Khi nghe chưng sĩ nói những lời này, con chẳng thể nào tiếp thu được. Mẹ nằm trên giường bệnh, cả người héo rũ, mắt nhìn mà tim đau. Mẹ trước đây cũng từng mạnh mẽ, hoạt bát… thế mà giờ lại nằm trên giường bệnh lanh tanh kia.
Tôi nắm chặt tay mẹ, đôi bàn tay ấy từ lúc đưa tôi tới với cõi tục này cho đến khi nuôi tôi lớn khôn, yên ủi tôi những khi tôi bi đát thế mà thô ráp, nứt nẻ như ruộng khô thiếu nước.
Tham khảo:Nghẹn lòng nguyên nhân cô con gái vội vã kết duyên với người nam nhi phong lưu
Mẹ không muốn nằm viện nhất thiết đòi về nhà. Anh chị em em tôi đành đưa mẹ về nhà. Sức khỏe mẹ càng ngày càng không tốt. Mẹ không thể nào giữ vững được đại tiểu tiện. Đáng lí ra những việc này phải do con gái hoặc chị dâu khiến thế nhưng họ thường chê mẹ bẩn, chê mẹ phiền, không thể nào hết lòng chăm nom nên anh em tôi lại thay phiên nhau để mắt mẹ.
Đêm đó mẹ không hoàn thành kêu đau, quằn quại ngã từ trên giường xuống. Tôi và anh vội vã đưa bà đến bệnh viện…
Thế nhưng mọi việc đã quá muộn rồi! Mẹ ra đi ngay trong đêm đó để lại sự áy náy và hối hận đã không chú tâm mẹ thật tốt của tôi và anh trai.
Mẹ đã ra đi năm năm ngoái. Trong mơ tôi thường hay thấy mẹ, đặc biệt là nhớ tới đôi bàn tay thô ráp của mẹ. Đôi bàn tay như nói bao nhân tố về thế cục mẹ. Mỗi khi thức giấc giấc tôi lại như thất lạc một phần hồn cứ ngỡ như mẹ vẫn đang ở đây ngay cạnh tôi lúc này.
Theo Thu Hương/ Một Thế Giới
Có thể bạn quan tâm: Thời trang người già
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét