Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Nhật ký 5 ngày chăm phi tần bé xíu của ông lười việc nhà

Anh vốn là nhân viên tuyệt vời của phòng, suốt 7 năm làm việc ở cơ quan anh chưa nghỉ buổi nào. Hễ sếp gọi là anh có mặt ngay bởi chẳng vướng bận con cái, cũng chưa từng làm cho việc nhà. Người ta kháo nhau anh có một người cung phi được mệnh danh là “siêu nhân” (đó là bí quyết gọi của chị em trong cơ quan anh) còn trong mắt anh cô ấy là “mẹ sề” chính hiệu.

Nói vậy cũng bởi, anh ngày càng hiện đại, đẹp trai. Còn hậu phi anh, cô ấy suốt ngày đầu bù tóc rối, cân nặng tăng không kiểm soát. Chưa kể suốt 8 tiếng công sở, cô ấy lại tíu tít chăm 2 đứa con bé, miệng lúc nào cũng phàn nàn chồng lơ là, nhưng cô ấy nào đâu biết anh vất vả thế nào.

Còn anh, bình thường sau giờ tan sở về nhà chỉ nằm vắt chân xem ti vi. Hiếm tham gia một vài trận bóng đá cùng công ty. Hiền thê có than phiền anh tức thời gắt gỏng thậm chí dọa dẫm đuổi hậu phi về ngoại.

Cứ thế, sau hơn 7 năm hiến đâng cho mái nhà không biết mỏi mệt là gì, cách đây không lâu hậu phi anh đột nhiên lăn ra bé bỏng. Trận nhỏ dại của hiền thê anh không xoàng chút nào bất chợt chỉ ho, sổ mũi mà liên tiếp sốt cao. Suốt 1 tliền bà xã anh không ngủ, than mệt. Khi đó, bà ngoại, bà nội đều bận về quê đi ngao du hè nên bản thân anh chăm thê thiếp và dịch vụ 2 đứa con nhỏ dại.

Chỉ độc nhất sau 5 ngày nóng vội xuôi ngược chăm hậu phi gầy anh tự hứa hẹn không bao giờ than phiền hay cáu gắt hậu phi nữa.

Ngày thứ nhất: “Mẹ ăn cháo, con với em ăn pizza, còn bố thì tùy…”

Sau khi đưa phi tần đi khám, anh gọi vội taxi đưa vợ về. Dìu hậu phi lên phòng dỗ vợ ngủ, anh cuống quýt không nhân thức mở màn khiến việc trong khoảng đâu. Bác bỏ sĩ dặn đúng 8h tối gọi vợ anh dậy ăn cháo, uống thuốc. Anh nghe gật lia lịa, nhưng từ lúc ra viện tới giờ này đã hơn 7h hậu phi anh còn chưa có gì trong bụng ngoài hộp sữa cu Tũn đưa.

Cầm vội cặp lồng, tay cầm điện thoại gọi 3 suất cơm cho 3 bố con. Tất nhiên, vừa bước ra cửa, con gái gọi vội: “Bố gọi pizza cho con và em. Mẹ ăn cháo làm thịt băm. Còn bố, thì tùy”.

Nó nói rồi thò đầu vào phòng khách, lắc đầu lia lịa không hiểu con gái anh sao mạnh dạn đến vậy. Thông thường nó đâu có lắm lời như thế. Mấy bữa nay, mẹ nó ốm, nó sai bố không ngớt.

Mua cháo về, anh vội vàng đỡ hoàng hậu ngồi dậy ăn, kết thúc rồi anh lấy thuốc cho cô ấy uống. Khi cung phi nằm nghỉ, anh xuống phòng đột giật mình 2 đứa con đang ngồi vừa ăn pizza vừa xem chương trình múa hát trên kênh Bibi.

Thấy bố con gái anh ngồm ngoàm: “Bố ăn với tốc độ cao đi, rồi giặt quần áo. Thông thường giờ này mẹ giặt xong xuôi rồi. Vậy mà bố còn lề mề”. Anh không nói gì, tham gia phòng bếp ăn vội suất cơm bụi. Đúng là khó nuốt thật, cơm khô, canh thì chua quá mức. Khi chưa nuốt xuống họng, con gái í éo “Bố ơi, tắm cho Tũn đi, Tũn ị đùn…”. Anh suýt phì miếng cơm ra khỏi miệng.

man-kich-blogtamsuvn

Ngày thứ hai: “Sao bố dềnh dang thế”

Mới đầu anh định nghỉ một ngày chăm thê thiếp, nhưng sáng nay gọi điện sếp bảo vẫn phải lên công ty để hoàn thành vài giấy má phù hợp đồng anh phụ trách. Vì thế, anh nôn nả khiến xong việc nhà để tranh thủ lên tổ chức.

Lần trước tiên trong đời anh thấy lắm việc không tên tới vậy. Chuẩn bị bữa sáng, đi chợ, nấu cháo cho cung phi, rồi làm bánh mỳ trứng pate cho 2 đứa con,…Anh vắt chân lên cổ hủ làm mà vẫn không kịp. Khi nồi cháo sôi trào ra cả bếp, đứa con lớn gắt gỏng yên cầu này nọ là khi anh muốn nổi điên với nó.

“Bố nhìn kìa, cháo sôi trào ra ngoài rồi. Sao bố chậm chạp vậy. Bánh mỳ của con và em đâu?”- con chị lớn giở giọng đanh đá.

Dù vậy, anh vẫn cố nín nhịn. Nhưng khi thằng cu con lè nhè “Bố ơi, tè…con muốn tè bô”. Nó hoàn thành lời, anh vội phóng tham gia nhà tắm lấy bô…nhưng ra tới nới nó đã tè ra quần. Anh lộn tiết cho nó 1 phát tham gia mông, nhưng con chị lớn kịp hình thành “Bố không được tiến công em, con mách nước mẹ!”.

Thôi, anh đành vào hạ hỏa bằng bí quyết dỗ hai chị em nó “Con nín đi. Bố thương, bố khiến bánh mỳ 2 con ăn nhé”. Anh bế vội cu con đi thay quần áo, rửa mặt rồi cho nó ngồi xem bạn dạng tin sáng để đi làm bánh mỳ, nhân tiện nêm cháo cho vợ ăn.

Khi mang bát cháo giết thịt thơm lừng nhưng thiếu hành lên phòng. Anh ngạc nhiên thấy hôm nay bà xã anh đã ngồi dậy chải tóc. Anh chỉ mong sao hậu phi anh nhanh khỏe lại, chứ cứ thế này không biết anh nhẫn nhịn được tới bao giờ.

Vợ hỏi: “Anh ăn sáng chưa?”. Dù anh rất đói nhưng vẫn phải giả vờ “Anh ăn rồi. Anh đi làm đây”. Bà xã anh nhìn anh nhíu mày lấy thuốc và cốc nước đặt sẵn lên bàn cho hiền thê rồi thay quần áo đi khiến.

Mấy hôm bà xã bé nhỏ, chẳng bạn nào là quần áo cho anh. Anh lục mất nửa tiếng mới tậu được chiếc tất anh yêu mến. Anh tới công sở trong trạng thái đầu bù tóc rối. Mày mặt khó chịu vì vừa đi trục đường vừa quở mắng con. Nói tầm thường chẳng mấy vui miệng. Sếp nhìn thấy bộ dạng anh cũng chỉ muốn cáu. Anh chỉ mong sao bàn giao nhanh còn về cơm trưa cho bà xã, một thể ghé tham gia đâu ăn lâm thời bát bún.

Ngày thứ 3: “Anh thề không bao giờ tắm cho con”

Suốt những năm bốn tuần lấy nhau, giờ anh mới nắm bắt thế nào là hai trong khoảng “đảm đang”. Anh vắt chân lên cũ rích đi chợ, chọn đồ ăn cũng không dễ dàng, anh chẳng nhân thức thế nào mới là ngon, thế mà chung hậu phi tậu cái gì không vừa ý là anh bĩu môi chê bai. Đang chọn liếc đồng hồ 6h anh hoảng hốt sắm đại vài món rồi chạy về. Phi tần vẫn chưa dậy, còn thằng con khóc toáng lên vì ị ra quần.

“Anh thề không bao giờ tắm cho con” đó là câu cửa miệng anh vẫn nói với bà xã thường ngày, nhưng nay bà xã nhỏ bé anh biết sao đây?. Đàn ông anh cứ ị đùn là khóc rồi chỉ vào nhà tắm. Anh vừa giận, vừa thương chỉ mong sao con lớn hơn tí nữa nhân thức tự ị là anh hạnh phúc lắm rồi. Thế mới nắm bắt chung vợ anh “siêu” thê nào.

Khi các con ăn sáng chấm dứt cũng là lúc anh nấu xong xuôi nồi cháo thịt. Anh cũng không kịp ăn sáng mà chạy vội lên phòng thay quần áo đưa con đi lớp. Kết thúc về mới tới lượt vợ anh ăn cháo, tới anh ăn sáng rồi thu vén công trình. Nói chung, cứ loanh quanh cơm cháo đã mất nguyên một buổi sáng.

tinh-yeu-blogtamsuvn-7

Ngày thứ 4: “Con chán cơm bố nấu lắm”

Sáng nay nhường nhịn như anh đã quen hơn với việc dậy sớm. Phóng xe đi chợ, mua ít phở về nấu món hai đứa con thích. Nhân thể cũng cho phi tần anh đổi mới khẩu vị. Lâu rồi anh không nấu nhưng anh vẫn tự hào đây là món tủ của bản thân.

Anh rút kinh nghiệm bữa nay phóng xe đi chợ. Bởi vậy chỉ gần 6h anh đã về nhà. Giờ là công đoạn sẵn sàng đồ ăn, sao mà khó nhọc đa dạng chuyện thế chứ. Anh thấy còn mệt hơn cả công tác tầm thường anh khiến cho trên tổ chức. Ước gì anh nhân thức chia sớt với bà xã để em lúc nào cũng khỏe thì êm ấm biết mấy.

Đồ ăn đã dọn sẵn trên bàn, con gái nam nhi chỉ việc ăn rồi đến trường. Tưởng được chúng ca ngợi, ai ngờ các con kêu ầm lên “Bố nấu cái gì vậy. Con muốn ăn cơm mẹ nấu cơ”, con bé nhỏ con lại đanh đá. Nhìn nó mặt nhăn nhó “Sao hôm nào bố cũng nấu mặn vậy”. Anh tiu nghỉu nếm thử hóa ra là mặn thế. Tuy thế, anh không còn cách nào khác là gằn giọng “Mặn nhạt gì, ăn rồi còn đi học. Mặn tí đã sao hà?”.

Chở con đến trường, anh nhớ đến bà xã phóng xe về vội xem tình hình thê thiếp thế nào. Khi anh về bà xã anh đang tiến công răng, nhìn cô ấy bé xíu sọp hẳn đi. Còn anh cũng chẳng kém gì người thiếu ăn. Dáng đi liêu xiêu lòng. Chẳng ngờ cung phi bé dại mấy hôm anh mệt mỏi đến tương tự.

Ngày thứ 5: “Dậy đi chợ đi anh. Bữa sáng em nấu hoàn thành rồi”

Chẳng nhân thức anh nấu canh chua kiểu gì. Hôm nay con anh đứa nào cũng kêu đau bụng. Cả hai đứa nôn thốc nôn tháo dỡ. Anh hốt hoảng chạy lên hỏi hoàng hậu anh, cô ấy vẫn đang nằm ngủ. Anh chạy ra hiệu thuốc nhờ giải đáp mới hay con anh có kĩ năng bị ngộ độc. Thế là bữa nay cả 2 đứa ở nhà anh trông. Nghĩ thế anh mệt thiếp đi lúc nào không hay. Nhưng rồi khi mở mắt ra anh thấy vợ và 2 đứa con đang nhìn chính mình.

Giờ anh mới hay, bữa nay là ngày cuối tuần, các con anh được nghỉ. Nhìn cung phi anh nét mặt tươi tỉnh hơn: “Dậy đi chợ đi anh. Bữa sáng em nấu ngừng rồi”. Anh mắt sáng lên “Em khỏe hơn rồi à?”.

Vợ anh nhìn chồng mỉm cười. Anh thấy vậy lòng rét mướt cực kì, cung phi lúc nào cũng lo cho anh, vậy mà bình thường anh vô tâm chỉ nhân thức mắng vợ, anh nhỏ nhắn vợ để mắt bồi dưỡng thế mà thỉnh thoảng anh còn cáu gắt khiến cho như ông tướng vậy, thế mà hậu phi anh chẳng giận hờn. Cô ấy vừa nói thương anh khiến anh hạnh phúc vô cùng.

Theo Người đưa tin


Xem nhiều hơn: Tin tức thời trang

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét