Chị và anh có cuộc hôn nhân khá yên ả. Anh là mối ngọn ngành của chị trong suốt 7 năm liền, có lẽ cũng vì thế mà chị yêu anh và tin anh vô vấn đề kiện. Chị chưa bao giờ nghĩ rằng 1 ngày nào đó người chồng, người tri kỷ lại bội nghịch lại chính mình, có trong mơ chị cũng không mường tưởng nổi chuyện ấy.
Chị yêu anh và kiêu hãnh về anh đa dạng lắm. Anh không làm cho chức to ông này bà nọ như người ta nhưng với dân chúng anh là 1 người rất chỉn chu, uy tín và bổn phận. Ngày anh nghỉ thôi làm cho trưởng phòng bên tổ chức kinh doanh xây đắp cũ thì cấp dưới cũng nghỉ và theo anh tới chỗ mới làm vì họ chỉ tin tưởng anh thôi. Nhìn thấy cảnh đó chị đã cảm động đến bật khóc.
Rồi con chị lớn, 2 đứa đã học cấp 1 cả rồi, nhị bà xã chồng cũng đã để dành sắm được 1 ngôi nhà khang trang, tuy có khó nhọc chật vật ban sơ nhưng giờ mọi thứ đã dần định hình. Chị vui lắm làm mới cho nó từng tý.
Nhưng rồi mọi thứ chị cố gắng xây đắp hơn chục năm nay đã sụp đổ hoàn toàn khi cơn bão đó ập tới. Lúc đó cả nhà chị đang nằm xem ti vi, anh kêu đau đầu nên nhị đứa nam nhi cứ xắng xít bóp đầu cho bố. Chị nhận ra thế thì tủm tỉm cười, anh nằm 1 lúc thì lăn ra ngủ. Lúc này chị ấp ủ đồ đi tắm thì nghe máy tính bảng anh rung lên. Sợ làm phiền giấc ngủ của chồng nên chị bắt mắt, tên người gọi là JK. Khi chị chưa kịp alo thì đằng kia đã hốt hoảng nói:
- Bản thân mình ơi anh đến đây đi, bão về mẹ con em sợ quá. Thằng Bin nó lại đang bị sốt nữa, mình tới ngay nha. Em sợ quá mình à…
Chiếc máy tính bảng trên chị suýt rơi vỡ lẽ, chị bủn rủn thủ công ấn nút để tắt máy, sau một số giây định thần lại chị nhắn tin lại thử xem cô ta có bị nhầm số không:
- Hoàng hậu con anh đang ở đây nên anh không tiện thể thì thầm, để mai anh qua được không em?
- Chính mình qua liền đi, em khó nhọc sinh con cho anh mà giờ anh chỉ nhân thức tới chị ta là sao? Bản thân mình hứa hẹn với em sao rồi, con nó đang run sợ và đòi bố đấy. Thằng tí hon nó sợ mưa và sấm sét lắm. Anh đến đây với tốc độ cao lên.
- Bản thân ư? Họ xưng họ ngọt ngào với nhau tương tự à? Chồng tôi bắt nhân tình và đã có con với người ta rồi sao?
Chị rối rít khiếp sợ, chị nhờ cậu em trai đóng kịch giúp chị. Chị nói với cậu em gọi vào số lúc nãy xin liên hệ để cậu ta tới đưa nam nhi cô ta đi bệnh viện, lấy cớ là chỗ chồng chị đang ngập nước, cây cỏ ngổn ngang không đi được, lát anh sẽ tới sau.
Nhẹ dạ cả tin lại đang khiếp sợ nên cô ta đọc liên hệ ngay. Cũng may cậu em đã đưa mẹ con họ đi viện an ninh mà không chạm chán sự cố đáng nuối tiếc nào, thằng nhỏ nhắn đã hạ sốt. Lúc nãy trời đã ngớt mưa hơn, chị đập chồng dậy nói người thân phải nhập viện, thực sự lúc đó chị phát điên lên muốn mắng chửi anh. Nhưng chị lau nước mắt cố ngăn chính mình lại, chị muốn kiểm chứng sự thực này:
- Nhưng mưa bão thế này tuyến phố lại phổ thông cây đổ bản thân mình đi sao nổi em.
- Mưa to thế nào bản thân mình cũng phải đi, ví như có chết thì cả hai sẽ cùng chết. Em trai em đang nguy nan rồi.
Xem thêm >>> Sau 1 đêm xả láng trong nhà nghỉ, chồng suýt ngất xỉu ngút khi thấy ‘của lạ’ tối qua của bản thân mình đang cùng vợ ‘đưa đẩy’ trong bếp
(Ảnh minh họa)
Chị nói như hét vào mặt anh, lúc đó chị cùng quẫn trí không nghĩ được gì nhiều, trái tim như có hàng nghìn mũi dao đâm vào. Anh nghe vậy liền tắc lưỡi lấy xe đèo vợ đến bệnh viện. Chật vật gần 2 tiếng họ mới có thể đến nơi vì mưa quá lớn nước ngập cao, gió rít mạnh rất đáng sợ. Khi anh tới nơi em trai chị đã dụ cô ý trung nhân của chồng đến gặp chưng sĩ. Anh vừa bước vào phòng thằng nhỏ bé đã vui vẻ gọi tên:
- Bố! Bố ơi, con sợ lắm.
Anh chết lặng vừa nhìn thằng nhỏ nhắn vừa nhìn người vợ hiền khô đang đứng cạnh chính mình. Chị đắng cay nhìn anh rồi nói:
- Vậy là đã rõ thằng bé bỏng này là con anh, anh đã bồ bịch đã phản bội lại mẹ con em. Giả dụ không có đêm mưa bão này thì đến bao giờ em mới nhân thức gương mặt thật của em.
- Kìa Như, nghe anh giải nghĩa đã.
- Đủ rồi, bỏ tay tôi ra.
- Bố ơi, bố đừng đi.
Anh định chạy theo vợ thì thằng tí hon 5 tuổi ôm chặt lấy đôi chân đang ướt sũng của bố rồi khóc òa lên. Chị đi lướt qua mặt cô bồ, dừng lại và cho cô ta vài tát rồi bỏ đi hẳn. Trong cơn mưa chị đi như kẻ mộng du, nếu như em trai không chạy theo thì có lẽ chị đã bỏ xác ngoài đường rồi.
Cực khổ lắm nhị chị em mới về tới nhà người ướt như chuột lột, lúc đó đã 3 giờ sáng, trời mưa như đang khóc hộ lòng chị vậy. Chị sốt lên cơn co giật, cậu em nhìn chị gái mà xót xa. Cả tuổi thanh xuân chỉ yêu đúng 1 người nam nhi, cưới nhau về gần chục năm cũng chỉ yêu mỗi người đại trượng phu ấy vậy mà anh ta lại nhẫn tâm bội phản chị. Thằng bé xíu kia thua con út của chị có 2 tuổi, nực cười ghê.
Chị cười điên dại, lúc đó chị chỉ muốn chết đi cho nhẹ lòng. Sau cơn bão mọi thứ bộn bề y như lòng chị vậy. Chị ngồi trơ ra như 1 cái xác không hồn. Mặc chồng van vỉ, mặc chồng giải nghĩa chị không nói 1 câu nào. Chị sốt ruột, chị sợ cái thứ gọi là niềm tin, tình ái ấy. Liệu đến bao giờ thiếu nữ mới không phải âu sầu vì bị bội phản? Tới bao giờ lòng tình nghĩa mới được đàn ông đội lên đầu? Chị cười chua chát trong nỗi đau….
An Nhiên/ Một Thế Giới
Xem nhiều hơn: xu hướng thời trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét