Mỗi lần có ai đó ở quê ra nhà tôi chơi là anh nỗ lực biểu lộ. Nào là anh bắt tôi dùng nước khoáng lau sàn, nào anh trình bày phải đi nước ngoài liên tục.
Tôi năm nay 37 tuổi, đã kết hôn được 10 năm và có hai con gái. Tôi làm nhân viên văn phòng còn chồng tôi làm kế toán. Chúng tôi đều là dân thành phố nên được bố mẹ cho nhà riêng và xe cộ hoàn toản.
Nhìn cuộc sống tiện nghi và khá thoải mái của vợ chồng tôi nhiều người thầm ghen tỵ. Tuy nhiên, ít ai biết rằng từ khi kết hôn tới nay vợ chồng tôi luôn phải sống trong cảnh giật gấu vá vai. Cứ một số 04 tuần lại sang nhà nội hay nhà ngoại để vay, mà nói thẳng ra là xin tiền tiêu.
Vợ chồng tôi có thu nhập không cao, cả hai người khoảng 14 triệu. Nhưng số tiền này cam đoan cũng đủ chi phí cho cuộc sống 4 người. Chúng tôi đều không cờ bạc, lô đề. Nhưng sở dĩ lý do khiến nhà tôi luôn thiếu thốn là bởi chồng tôi sĩ diện vô cùng. Anh luôn vung tay quá trán và đó chính là lý do đẩy cả gia đình vào cảnh thiếu tiền mỗi tháng.
Chẳng phải tới lúc lấy nhau, tôi mới biết chồng có tính sĩ diện hão như vậy. Suốt 2 năm yêu nhau, anh lúc nào cũng tự hào giới thiệu anh tốt nghiệp đại học Tài chính kế toán. Mãi cho tới lần vô tình tôi nhìn vào bảng lương của anh thì mới hay anh tốt nghiệp trung cấp kế toán. Dẫu vậy, tôi vẫn cứ làm lơ như không biết gì để anh không cảm thấy “mất mặt”.
Ngày ấy, không biết bao lần tôi phải xấu hổ với dân chúng trong gia đình, hàng xóm, họ hàng khi mọi người vô tình phát xuất hiện anh không phải là kế toán trưởng như anh giới thiệu mà chỉ là kế toán viên. Lương của anh cũng không phải một số chục triệu mà chỉ là một vài triệu. Rồi anh còn nói bố anh lúc trước là giám đốc nhưng thực tế chỉ là tổ trưởng tổ đóng hộp.
Tuy vậy, lúc đó tôi chỉ nghĩ anh đang cố tình lấy lòng tôi nên không mấy niềm nở tới điều này. Hơn nữa, ngoài chuyện “nổ” ra, anh cũng có khá nhiều lợi thế như không cờ bạc, rượu chè, không trai gái lăng nhăng. Và chúng tôi đã tổ chức đám cưới trong nụ cười vừa đủ của hai gia đình.
Đương nhiên, sau khi về bình thường sống tôi mới biết chung sống với một người chồng quá ư sĩ diễn chẳng mấy dễ chơi.
Anh lúc nào cũng tự hào là người có gu ăn mặc và khiến đám trai trong tổ chức kinh doanh phục lăn sát đất nên chẳng bao giờ chịu mặc đồ rẻ tiền. Sơ mi lúc nào cũng phải tiền triệu, còn giầy không bao giờ đi đôi vài trăm nghìn. Máy tính bảng thì anh thay liên tục. Trung bình 3 04 tuần anh thay một lần vì anh bảo là đàn anh chẳng lẽ lại thua kém mấy đứa chân ướt chân ráo mới vào tổ chức kinh doanh.
Tôi cũng chẳng biết từ bao giờ anh luôn tự nhận lấy bổn phận “chi đẹp” trong các buổi nhậu nhẹt với đám bạn bè cùng công ty. Lần nào đi ăn đi uống, đại chúng bảo chia tiền anh cũng khoát tay để anh chi. Mà mỗi lần thế đâu có ít, có lần tới cả 3 triệu. Anh làm vậy chỉ để được một số giây nở mặt nở mày khi đám bạn tung hô: Đại gia.
Không chỉ sĩ diện với bằng hữu, anh cũng hay “làm hàng” với cả họ hàng. Mỗi lần có ai đó ở quê ra nhà chơi, anh thể hiện phải biết. Nào là anh bắt tôi dùng nước khoáng lau sàn. Nào anh trình bày anh phải đi nước ngoài liên tiếp. Nào là quen biết rộng, nào là có tổ chức kinh doanh riêng, nào là nhiều vốn…
Cũng vì điều này mà họ hàng ở quê cứ tối ngày đến gõ cửa nhà tôi nhờ anh xin việc cho con cho cháu họ. Và bực nữa, cứ có người ở quê ra là chồng tôi lại kéo tất cả đi ăn nhà hàng. Có lần đoàn khách đến 10 người ra chơi, nhà hết tiền, chồng tôi lại chạy đôn chạy đáo đi vay 5 triệu về đưa công chúng đi ăn hải sản.
Vung tay quá đà như vậy nên lương của hai vợ chồng gần như chỉ được giỏi lắm là nửa bốn tuần. Hết tiền, anh lại chạy sang nhà bố mẹ anh vay (vì bố mẹ chồng tôi cũng khá giả) có khi đến cả chục triệu. Nói là vay nhưng có trả bao giờ, thành ra ông bà ác cảm với vợ chồng tôi. Ông bà thậm chí tỏ ý ngại mỗi khi chúng tôi đột xuất sang chơi.
Tôi buồn vô cùng và cả lo nữa chứ. Cứ đà này không biết đến bao giờ nhà tôi mới có đồng tiền dành dụm. Sau này, khi ông bà không còn giúp được nữa tôi không hiểu chồng sẽ phụ thuộc đâu và lúc đó tôi sẽ xoay sở ra sao ?
Vậy nên hôm qua khi đọc bài viết Gia đình 4 người ở Hà Nội, chi tiêu chỉ hết 5 triệu tiền việt/tháng tôi cảm thấy rất chạnh lòng. Tôi cứ nghĩ thu nhập của gia đình đó thấp hơn nhà tôi mà họ vẫn sống đàng hoàng, còn có cả tiền dành dụm. Đằng này, nhà tôi khỏe khoắn, cần cù làm việc mà vẫn mang tiếng… ăn bám bố mẹ.
Theo Người đưa tin
Xem nhiều hơn: Thời trang giá rẻ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét