Từ trước tới giờ con không bao giờ nghĩ có một ngày chính mình lại phải đứng trước tấm bia đá để nói với bố rằng:
Nhưng ngày hôm nay khi đứng ở đây, con nghẹn ngào chẳng thể nào khiến cho nước mắt đừng rơi.
Lần sau cùng con nhận ra bố là ba năm trước, khi đó con hận rằng bố đã ly hôn mẹ. Hạnh phúc của một nhà ba người cứ vậy mà vỡ lẽ. Vì vậy mà còn không bao giờ muốn chạm chán bố nữa. Bố vẫn luôn nỗ lực giao thông với con, hi vọng rằng có thể gặp mặt mặt nói chuyện với con.
Thế nhưng con vẫn thoái thác. Trong khoảng ngày bố bước ra khỏi căn nhà của chúng ta trong lòng con đã coi như thường có người bố này. Con chỉ có mẹ chứ không có bố nữa rồi. Sau này bố cũng trong khoảng bỏ hoang liên lạc với con nữa. Nhị người thân mật nhất trên cuộc thế lại trở thành những người lạ lẫm nhất.
Ngôi nhà thiếu đi một người nhịn nhường như xa lạ hơn, vắng lạnh hơn. Mặc dầu vẫn rất nhớ bố nhưng con chẳng thể nào dung tha cho sự hung tàn của bố với mẹ. cũng do vì sợ rằng mẹ sẽ ai oán mà trong nhà chẳng bao giờ còn có người nhắc tới bố nữa.
Xem ti vi thấy gia đình người ta ba người hạnh phúc con cũng bật sang kênh khác để dời đi sự để ý của mẹ. mãi tới khi con lên đại học, mặc dù không thường về nhà nhưng con vẫn nhiều lần gọi điện cho mẹ mà chẳng bao giờ nói chuyện liên quan đến bố nữa.
3 năm, con cũng đã có người tình rồi lại thất tình. Đến hiện giờ con mới hiểu được nguyên nhân vì sao bố cương quyết ly hôn với mẹ. Miễn cưỡng không vui vẻ, có thích hợp rồi cũng có tan, có lẽ bố cũng chán việc phải tranh luận với mẹ, ảnh hưởng đến con nên mới quyết định rằng ly hôn sẽ tốt cho cả ba. Dù sao chăng nữa thì con cũng đã có thể miễn thứ cho bố, cũng không còn cự tuyệt gặp mặt bố nữa.
Ngày hôm ấy, mẹ bỗng nhiên gọi laptop báo con về nhà ngay. Con hỏi mẹ rằng chuyện gì đã xảy ra. Mẹ mới trầm trọng nói:
“ Bố con…. Ông ấy … đi rồi….. Con mau về đi…”
Con vẫn cho rằng, chỉ cần thêm một tẹo thời điểm nữa là có thể thứ lỗi cho bố rồi. Con còn phần lớn nhân tố muốn nói với bố mà chưa thể nói ra. Giây khắc đó, con mới biết rằng chính mình thực thụ đã không còn bố rồi. Dù có muốn bố cũng không thể nào gọi điện cho con nữa rồi. Con cũng chẳng sắm đâu được bố nữa rồi….
Mẹ đưa cho con dây chuyền mặt ngọc bích nói:
“ Đây là món quà trước khi ra đi bố con đưa cho con. Ông ấy thực ra rất muốn tận tay trao cho con. Thế nhưng không ngờ rằng….”
Tìm hiểu:Trên đời này, mẹ là người không nhân thức đầu tư nhất!
Con khóc nghẹn ngào, nhìn tham gia di ảnh trước tuyển mộ bia mà lòng đầy hối hận lỗi và ân hận. con nhớ bố chưa từng đổi mới tình ái bỏ ra cho con. Con làm bố đau lòng lâu như vậy mà bố chẳng hề ân oán trách con. Thế nhưng lần cuối cùng chạm chán mặt con lại chẳng được chạm mặt bố, con chẳng có nhân cách gì để làm con của bố cả.
Một cơn gió thoảng qua, mang đi những lời xin lỗi. Con như nhận ra bố đứng ở kia vẫy tay gọi con. Con hét to lên:
“ Bố… con tới rồi… lâu rồi không gặp mặt bố có nhớ con không? Bố có bi thiết không? Xin hãy lượng thứ cho con..”
Theo Thu Hương/ Một Thế Giới
Xem nhiều hơn: Đọc Báo Mới
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét