(iBlog.vietnam) – Chị hơn em đến 4 tuổi, đã có 2 con, em cũng có bà xã con, mái nhà ổn, thế mà chị lại khiến cho em say nắng.
Em chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra, chỉ biết bản thân không thể nào kết thúc nghĩ đến chị. Chị hơn em tới 4 tuổi, đã có 2 con, em cũng có thê thiếp con, mái nhà ổn, thế mà chị lại làm em say nắng. Chị chẳng phải người mẫu chân dài, thế mà hình ảnh của chị luôn luẩn quẩn, khiếp sợ trong tâm khảm em, với em chẳng có bạn nào đẹp hơn chị. Em mới biết chị hơn một năm nay, thế mà cảm giác thân thương như quen nhau bao nhiêu năm rồi vậy, cảm giác như một ngày không gặp gỡ chị là em đứng ngồi dưng im, chỉ vật vờ như mất hồn. Thường ngày chúng ta cũng chẳng có cơ hội nói chuyện phổ quát, thế mà mỗi hành vi, lời nói của chị luôn làm cho em thấy vui, thấy thoải mái đến kỳ lạ, có lẽ em chưa thấy bạn nào hay như chị.
Em bấy lâu vẫn là người khô khan, có phần thô kệch, vậy mà khi thủ thỉ với chị vẫn có thể nói những lời dịu dàng đến yếu đuối. Em luôn tự tin bản thân mình là người thông thái và cái gì cũng làm cho được, thế mà trước chị em trở thành nghô nghê và thật ngốc nghếch. Em là người luôn sống có nguyên lý và chọn những cách hành xử đơn giản để hạn giễu cợt những bất tiện, vậy mà lúc này lại hành động như một kẻ ngốc, tự lao vào tham gia một cuộc phiêu lưu, giả mạo hiểm, không nhân thức đâu là bờ bến.
Em đã tự biết bản thân không được vượt qua giới hạn vì điều đó sẽ gây ra bão tố, có thể làm cho cả cuộc đời bản thân mình mãi mãi không còn được bình an, thế mà giờ đây em lại muốn bất chấp hậu quả, tự đẩy chính mình tham gia tội ác. Biết bao sự cản trở, sức ép em phải vượt lên, nhân thức bao nguyên tắc phải bất chấp, nhân thức bao vấn đề ấp ôm em phải nói với chị, thế mà chị có nghe?
Có thể bạn quan tâm: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét