15 phút sau, cô cháu trở về, hớn hở khoe chiến tích vừa bắt được một con Pokemon khủng ngay hẻm tối mù kế bên nhà. Sáng hôm sau, mới 6h, hai chị em nó bật dậy, nai nịt gọn nhẹ chuẩn bị lên đường đi bắt Pokemon. Nhìn nhị đứa bỏ bữa sáng đã chuẩn bị sẵn để chạy theo mấy con thú ảo, bà chị tôi lắc đầu: “Không nắm bắt cộng đồng nó nghĩ gì nữa, lớn rồi mà vẫn ham chơi game quá vậy”.
Mấy ngày qua, thấy đàn bé xíu nô nức với trò Pokemon, tôi cũng muốn biết nó hấp dẫn ra sao, nên năn nỉ tụi cháu cho tháp tùng đi săn Pokemon. Thương tình ông cậu già ham mê vui, hai đứa cho tôi đi theo với nhân tố kiện phải là lái xe để bè bạn nó thảnh thơi tay thư thả mắt theo dõi Pokemon trên tablet và smartphone.
Vậy là ba cậu cháu lên đường theo dấu chân Pokemon. Tôi nhìn tuyến đường còn tụi tí hon nhìn màn hình. Xe đang ngon trớn ngang qua một tòa nhà thì chợt thằng em la lên: “Dừng, dừng, có Po ở cách đây không lâu”. Tôi vừa kịp giảm tốc độ, bật xi nhan tấp vào lề, xe chưa dừng hẳn, nhì chị em đã lao ra khỏi xe đi không cần bận lòng tới tiếng la lối của hai thiếu nữ đi xe máy phía sau, vừa thắng dúi dụi sau cú tấp xe khẩn cấp của tôi.
(Tìm hiểu: Đi bắt Pokemon, cô gái vô tình tậu thấy xác người)
Bầy đàn nhãi ranh chạy đi bắt Pokemon ở đâu đó cả 20 phút, báo hại tôi vừa rề rề xe dọc con đường vừa ngó trước ngó sau dòm hạn độ công an, vừa nghe tiếng còi xe inh ỏi vì làm tắc nghẽn liên lạc.
Bọn trẻ quay lại với chiến tích là một con Pokemon cỡ làng nhàng. Mấy cậu cháu lại tiếp tục xuất hành hướng về khu tiệm tạm hóa Đức Bà, nơi Pokemon dồn vào một chỗ hồ hết.
>> Video giáo đồ Pokemon gây run sợ ở Hà Nội:
Tôi ngạc nhiên khi thấy mới khoảng 7h mà số tuổi teen tập trung ở đây khá đông dù bữa nay là ngày thường. Điểm chung của quý khách trẻ này là trên tay đều cầm theo một thiết bị điện thoại, mắt dán tham gia màn hình, vừa đi vừa chạy vừa quẹt quẹt trên màn hình, nhiều lúc có bạn la to đắc chí rồi một đội ngũ khách hàng khác xúm lại bình luận, rồi lại tản ra tiếp diễn đi vòng loanh quanh và lại quẹt quẹt…
Đi theo đồng minh nhãi ranh một lúc, tôi vào một quán café ngồi nghỉ chân. Ngay trước mắt, cũng lại là một cặp tuổi teen đang chăm chú trên màn hình máy tính bảng, quẹt quẹt, quan sát chung vòng vèo, rồi lại chăm chú nhìn vào màn hình trước mặt, suốt 30 phút như thế, chẳng ai nói với khách hàng nào lời nào.
Suốt buổi sáng, 3 cậu cháu đi cùng với nhau, ngoài những khẩu lệnh ngắn: “Dừng xe”, “Đợi một chút”, “Đi tiếp”… hồ hết ko phải mua bán gì với nhau. Tôi tập trung tài xế theo đúng hiệu lệnh của lũ oắt, còn tụi trẻ chăm chú theo dấu tích của những con Pokemon hốt nhiên xuất hiện đâu đó trên đường đi.
Sau một buổi sáng đi săn Pokemon cùng bầy đàn trẻ, tôi cũng trợ thì hiểu được tại sao bầy trẻ lên cơn cuồng Pokemon Go như thế.
Có thể thấy, vấn đề lôi cuốn nhất mà trò chơi này đưa lại chính là khéo léo kết hợp giữa trò chơi ảo với không gian thật, đem đến cho game thủ cảm giác rất thật dù đang trong nhân loại ảo. Không thú vị sao được khi tự nhiên trong cái hẻm cụt vô danh bên cạnh nhà tự dưng có một con Pokemon đang thu lu ở đó chờ bản thân mình đến tóm.
Tiếp theo, việc thay đổi cách chơi trong khoảng cơ chế ngồi lỳ một chỗ chuyển qua hình thức đi lại khắp nơi đã ít phổ thông giúp quý khách trẻ có cơ hội di chuyển đôi chân, đi ra ngoài trời hít thở không khí trong sạch.
Đương nhiên, bên cạnh những tác dụng tốt của trò chơi này, những nguy cơ tiềm ẩn lại khá lớn, quý khách trẻ cần được cảnh báo để tránh những sự cố đáng nhớ tiếc xảy ra.
Thứ nhất, nguy cơ các tật về mắt sau một thời gian chạy theo Pokemon. Thử hình dung vấn đề gì sẽ xảy ra khi bạn căng mắt nhìn tham gia màn hình trang bị điện thoại hàng giờ liền dưới ánh nắng chói lóa liên tiếp thay đổi về độ sáng, độ chói chang trên màn hình?
>> Video Những sự cố vui nhộn khi bắt Pokemon
Thứ nhì, thay vì bắt được một chú Pokemon hùng mạnh, bạn có thể "bắt" được một chiếc xe vận tải, một chiếc xe máy hoặc một khách hàng nào đó khi quá mài miệt Pokemon mà quên mất môi trường xung quanh, chỉ chăm chú chuyển di theo lịch trình của bạn dạng đồ ảo.
Thứ ba, vấn đề gì sẽ xảy ra khi 23h, một thân một chính mình với trang bị thiết bị cầm tay kha khá tiền, bạn xả thân một ngõ hẻm, một góc chết thật nào đó trong phố đi bộ để bắt một chú Pokemon. Liệu có xảy ra hay không chuyện “của đi thay người” hoặc tồi tệ hơn “mất cả người lẫn của”.
Khác biệt, là một người làm cho công việc giáo dục, điều mà tôi cảm thấy run sợ nhất là ảnh hưởng của công nghiệp khiến đổi mới hành vi, kiếm được thức con người. Nhìn những thanh niên phần đông miễn dịch với không gian bao quanh, mọi hành vi, hoạt động đều bị chi phối bởi không gian ảo của trò chơi nơi công cộng có thể thấy rõ ảnh hưởng của trò chơi đến hoạt động kiếm được thức như thế nào.
(Tìm hiểu: Tài xế taxi hồn nhiên vừa tài xế vừa bắt Pokemon)
Mới năm rồi, trò chơi Flappy Bird đã phát triển một cơn bão với những hành vi đập máy tính bảng, ném máy tính bảng… do hậm hực khi không thể vượt lên thách thức trong game. Năm nay, người dùng trẻ đổ xô ra đường, tụ tập tới các chỗ đông người ko phải để giao lưu mà là để bơ vơ theo dấu Pokemon. Anh chị sẵn sàng dừng xe giữa con đường, leo lên các tòa nhà, tham gia bất kỳ nơi đâu (kể cả những nơi tôn nghiêm như phố đi bộ, chùa …) chỉ để bắt Pokemon mà chẳng phải bận tâm đến hệ quả của việc bản thân khiến. Toàn bộ các bạn đang điều khiển hành động của bản thân mình theo yêu cầu của game.
Liệu rằng sẽ đến một ngày nào đó, xuất hiện những game hấp dẫn hơn, yêu cầu bạn phải tới một nơi nào đó, thi hành những hành vi nào đó mà trong vô thức bạn không nhìn thấy rằng bản thân mình đang có hành động phá hoại (Chẳng hạn đòi hỏi bạn phải cạy một viên đá lát lòng phố để “đào vàng" ở dưới chả hạn).
Chơi game nhưng cần cảnh giác trước các tác động tiêu cực của game - mong sao các bạn trẻ luôn nhớ mỗi khi mở đầu nhập cuộc tham gia một game thực tại - ảo nào đó.
>>Đọc thêm: Xã Thủ đô vẫn rầm rĩ dù đã một giờ đêm vì những người đi bắt Pokemon
Thạc sĩ giáo dục Phạm Phúc Phồn thịnh
Đọc thêm: Báo Mới Sài Gòn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét