(Blogtamsu) - Tôi không tin nổi sau cái đêm ở bờ ao ấy hai đứa lại thay đổi chóng mặt như vậy. Nghe câu nói của Khánh tôi sặc nước ho nồng nặc vì quá sốc.
Ở cái tuổi của tôi thì ở quê đi đâu người ta vẫn cực kỳ ca ngợi rằng ‘nhà đó có đứa con gái ế sưng ế sỉa mãi chưa chịu lấy chồng’ hay là ‘quả bom nổ chậm rì rì’ các thứ. Mà đến lạ, tôi chưa thấy muộn màng gì thì thôi thế mà đâu đâu, ai khách hàng nào cũng lo cho tôi thế mới khổ.
Tôi sợ bị giục lấy chồng tới nỗi toàn lấy cớ trốn không muốn về quê. Bố mẹ tôi nói: “Năm nay mà mày không cưới thì tao khai trừ ra khỏi họ”. Tôi sắp thành đứa con rơi con vãi thật rồi, dạo mới đây nội tôi nhỏ bé nặng. Mọi người sợ nội không qua khỏi, trong giây khắc thập tử nhất sinh bao việc hệ trọng nội không lo lại chỉ lo cho đứa cháu gái: “Ông chỉ sợ cái Loan nó ế nên chết cũng khó nhắm mắt xuôi tay các con ạ”.
Đọc thêm >>> Lần đầu vào nhà nghỉ thấy tôi lôi cái ấy ra bạn gái giận dỗi bỏ đi vì: “Anh dùng loại bao rẻ tiền này sao?”
(Ảnh minh họa)
Trời ơi nghe hoàn thành mẹ em gọi điện bảo: “Mày có là con của tao nữa không mặt mày xinh tươi không tới nỗi nào mà sao lại vô duyên tới vậy hả con. Đến cái tuổi này rồi mà không có khách hàng nào nó ngó ngàng gì tới mày là sao, số tôi sao mà khổ thế này”.
Nghe cô em kể qua tình hình tôi như ngồi trên đống lửa gọi ngay cho ông bạn thân. Nói là ông bạn nhưng thật ra hơn tôi 3 tuổi, cùng chơi trong đội ế. Tôi nói: “Hay ông làm cho bạn trai tôi mấy hôm đi, nội tôi sắp mất rồi. Ông muốn tôi trả ơn ông thế nào tôi cũng chịu hết, chỉ cần ông đóng bạn trai tôi cho đạt là được. Lão ta nghe tôi nề hà ỉ ôi nên đành chặc lưỡi gật đầu.
Tôi về quê với tâm trạng bấn loạn, tôi quý nội tôi lắm. Trong đoàn cháu chắt thì tôi là đứa được ông nuông chiều nhất vì học hành chuyên nghiệp nhất và cũng ngoan trong khoảng bé dại. Giờ nghĩ tới cảm giác về quê không được chạm mặt nội nữa tôi lại run lên lập cập.
Hôm đó tôi về đưa theo bạn trai hờ đi, cả họ chào xáo nhìn nhau hí hửng. 1 phần bi tráng vì nội tôi yếu đi, 1 phần thì vui vì không hề xây miếu ế cho tôi.
Tôi và Khánh diễn khá ăn khớp, gian truân nhất là nhiều lúc quên việc xưng hô. Nội tôi nằm thoi thóp trên giường lấy đứa cháu cưng đưa bạn trai về thì nở niềm vui toại nguyện. Ông nói chỉ mong có vậy là ông thỏa mãn rồi. Ông tôi mất 2 hôm sau đó, một nỗi bi lụy bao trùm.
Bỏ dở vai diễn Khánh giúp mái ấm tôi lo cỗ ván cho ông, anh rất chú ý khiến người nào cũng bái phục và quý mến. Cha mẹ tôi cũng mừng ra mặt vì có được 1 anh con rể tương lai hiểu chuyện đến vậy.
Đêm đó ngồi canh đồ đoàn dưới bờ ao cộng với việc đốt lửa nấu mấy nồi nước lớn để hôm sau tiếp khách. Tôi cứ gật gà gật gù, mắt sưng húp vì khóc, đôi lúc lại giật thột vì bị muỗi đốt. Thức giấc dậy tôi mệt lả thấy bản thân mình đang gối lên đầu lên đùi Khánh ngủ ngon lành, nhìn mắt anh quầng thâm chân mỏi tới mức không đứng dậy được nhưng vẫn cố ngồi yên ổn cho tôi ngủ tay thì vẩy vẩy bắt muỗi. Chợt thấy ông bạn tốt bụng và con trai gớm ghê, sau đêm đó tôi có cái nhìn khác về Khánh. Cha mẹ tôi cũng gọi Khánh là ‘con’. Khánh cũng không nói gì cứ dạ dạ vâng vâng ngoan ngoãn.
Ngày lên Thủ đô tôi bé bỏng triền miên 1 tuần liền phải nhập viện vì quá sức, chính ông bạn trai hờ đã chạy lên chạy xuống để chăm nom. Bố mẹ thì không thèm gọi cho tôi mà gọi cho Khánh nhắn gửi luôn. Tôi phì cười: “Khó nhọc cho ông quá, một nửa hờ của tui”. Khánh cười nhoe nhoét: “Hờ đâu mà hờ, yêu thật rồi”. Câu nói của anh khiến tôi hơi ngỡ ngàng nhưng rồi lại cười toe toét vì nghĩ chắc hắn trêu mình.
Tham khảo >>> Vừa dâng hiến dứt tôi sững sờ khi chồng sắp cưới vội kéo quần lên và thờ ơ nói: ‘Trả 2 triệu ăn hỏi và nhẫn đây để anh về”
(Ảnh minh họa)
Khi khỏe lại tôi hỏi Khánh: “Hoàn thành mọi việc rồi, cảm ơn ông nhiều lắm. Giờ ông muốn tôi trả ơn thế nào cứ dễ chịu nói”. Khanh cười tươi rồi bảo: “Bất cứ thứ gì hả?”. Tôi cười tinh nghịch: “Miễn là trong khả năng”. Tôi nín thở xem hắn sẽ đòi sắm cái kính hay chiếc đồng đại dương người nào dè Khánh nhìn tôi trang nghiêm rồi bảo: “Khiến cho vợ túi nhá, mấy hôm rồi đóng một nửa thấy thích thích. Bà… à quên em làm cho thê thiếp anh nhé”.
Tôi bị sặc nước ho sặc sụa: “Không giỡn chơi đâu nha”, Khánh nghiêm nghị nói: “Thì đang nghiêm trang mà”. Giây lát ghi lại mốc thoát ế của tôi nó cũng lãng mạn ghê, vậy là nhị đứa yêu nhau thật. Có người tình rồi cảm giác cứ lâng lâng, được yêu được vồ cập cũng vui. Giờ tôi mới thấy thì ra yêu và được yêu nó tuyệt vời hơn cảm giác lẻ loi hòa bình tự tại phổ biến.
Nhị mái nhà bàn với nhau chờ đến ngày nội mất được hơn 1 năm chúng tôi sẽ khiến cho đám cưới. Thật không ngờ nổi sau vụ thuê bạn trai này cha mẹ tôi lại lợi nhuận ngay chàng rể tốt tính. Thế mới nói: “Chúng ta không ế chỉ là duyên đến quá muộn mà thôi”.
An Nhiên/ Một Thế Giới
Có thể bạn quan tâm: Thời trang người mập
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét